Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2008

ta

con cá rúcđầu

đáy nước

trằn mình bùn sâu

quản gì trongđục

kiếm tìm chi trong ngày tháng lặng câm

gió nổi bão lên

chớp giật sấm rền

ta tăm tối và yên bình một cõi

ai bảo rng

hạ tàn thu gọi

đông qua xuân tới

ta biết làm chi

giữa bùn đen năm tháng có qua đâu

biển xanh nương dâu

nhân gian bạcđầu ...........................

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2008

trăng muộn ...

mộng là mộng trăng là trăng

có người tháng tám mộng chị Hằng

xoè tay hứng ánh trời rải bạc

mảnh lòng nhỏ bé hoá mênh mang

.

nọ nhân gian trên lối về qua

ai chẳng trên tay một đèn hoa

lòng thơm hương ấm đôi tay áo

chân nhớ đường quen lối về nhà

.

aiđã hẹn trăng từ thu trước

người mơ để lỡ một đêm rằm

trăng nhớ trung thu là hẹn ước

đợi ai còn sáng mãi bao năm

.

này bao thơ bé mùa thu cũ

lẫm chẫm theo dòng cá với sao

đong đưa đèn giấy theo về ngủ

hương cốm còn thơm nét môi đào

.

trăng đã lặn chưa người còn thức

gói những yêu thương với dặm dài

đi thôi gió mộng qua đời thực

thơ ấu còn vương tay áo ai

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2008

si

mang một mối sầu

từng đêm nhức nhối

tự thấy trái tim

hãy còn chịu nổi

nghĩ nhiều làm chi

.

đường trần cứ đi

với người chẳng nói

lòng nặng chữ si

bao năm chưa mỏi

lòng tự hỏi lòng

có là lá úa

quắt quay chờ mong

ai làm ngọn lửa

đốt thành hư không

.

đường trần mênh mông

chập chờn tỉnh thức

phân vân mộng thực

kiếp này đi rong

bởi chưa nhớ được

trần gian kiếp trước

việc gì chưa xong

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2008

lười này

kẻ lười không tỉnh ngủ

mặc vườn sớm mai đầy sương

mặc gió vi vu dặm đường

mặc khách ghé ngang nhà quay gót

luyến lưu còn chút dư hương

trước ngõ kẻ qua người lại

trong vườn sương đón gió đưa

có đôi song cửa hững hờ

có hàng bờ dậu ngẩn ngơ

ướm hỏi chốn đây ai lười ai nhác

kìangoài ngõ trăng lên

mấy bận đợi chờ mấy bận vô duyên

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2008

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2008

ừ thì hương cốm, ừ thì lá sen

ta hỏi giấc mơ
em có nhớ chăng
sương giăng đầu ngõ
vấn vít bàn chân thơm lối quen
có nhớ chăng
vườn ta xưa hoa vẫn nở
đợi người về
đợi một bàn tay
ấp ủ niềm thơ say ngất ngây
em nhé
để thấy tháng ngày cho rượu sẽ lên men
để nhớ ngày xưa ca hát ...
... lòng ta là hương cốm,
tay ai làm lá sen ...

...

...

gió với trăng, chỉ đủ gọi tri âm

cốm với sen, ấy gọi là tri kỷ

gió trăng ngàn năm cũng vẫn là trăng với gió

sen với cốm ta có nét bùi vị ngọt, toả thơm hương

thêm một chút ngất ngây, một ít tháng ngày

và rồi rượu sẽ lên men

...

mỗi lúc yêu đời hơn, ta lại muốn về nhà hơn một chút, ^ ^, cái tư vị của vạn dặm đường xa đợi dưới chân mình ...

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008

lại buồn ngủ nữa rồi

này em cô nàng bên suối

sang đây với ta, chân cầu

dòng nước cỏ len đá cuội

ta em cùng tựa vai nhau

.

tháng ngày ừ thì vẫn trôi

tìm chi trong trăng bóng ngýời

thơ sáo tình hư ý giả

phân vân mộng thực nữa thôi

.

này em cô nàng bên suối

có phải rằng em hôm qua

tự phía cuối nguồn em tới

ướm rằng nơi ấy thôn nhà

.

nhà ta,ừ, đâu đây nhỉ

tha hương đã mấy năm rồi

đã thấy lòng bơ vơ lắm

mơ hoài đất cũ về thôi

.

này em cô nàng bên suối

có biết ta quen hình dong

nếu như mai em chẳng tới

ta nhớ có nhiều hay không

.

ừ thì đường đâu lắm xa

nhân gian ai chẳng thế mà

như ta với em một bước

có cầu sao mãi chẳng qua

.

này em cô nàng bên suối

lại đây cùng ta mộng mơ

nước chảy dưới cầu chẳng vội

ta đã nói gì hay chưa

.

này em cô nàng bên suối

chốn này lát nữa trăng lên

em có về nhà kẻo tối

ta lạ có thành thân quen

...

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2008

...

em hãy chạm

nhẹ thôi

cho sương mềm rơi xuống

và lòng ta hoá triệu hạt mưa tuôn

cho nỗi buồn

hai mươi năm chẳng gặp người tri kỷ

cho niềm vui

mỗi ngày maiđều thấy mắt em cười

khóc

cho trời cùng ướt lệ

chođất lên xanh cùng vạn cỏ hoa

cho ta biết

chẳng còn cô đơn vạn dặm đường xa

rồi ta

sẽ kể em nghe ngày xưa cổ tích

có tên nô lệ

chân chì dađen

...

chạm vàođi

em nhé

đừng đợi ngày mai nắng lên

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2008

này em ...

này nhé

ta sẽđể một giọt sương trên lá

cạnh lối em về qua

có thấy chăng

nếu như em

nhè nhẹ lướt qua không rung động

sương vẫn trong

trên lá xanh

lấp lánh nét cười dưới nắng lung linh

nếu như em

rất nhẹ nhàng

chạm phải

cho sương mềm gieo xuống

hạt mầm nàođã uống giọt mát lành

nhưng mà em

đừng qua lối khác

cũng xin chớ lặng yên

kẻo ngàn sương sớm hoá vô duyên

... này em nhé

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2008

vội

vội hay không

liệu rằng tađể lỡ

một nhịp tim

rồi tháng năm ngơ ngẩn kiếm tìm

lòng ngờ vực hay tại lòng nhút nhát

trái tim ơi

lời ngươi nói liệu có là sự thật

hay gió vô tình mà hoa lá xốn xao

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2008

tháng năm còn được mấy ngày

tôi bảo "tôi muốn đổi cho em, khoảng thời gian mênh mông tôi có, lấy một chút của em, cái thời gian em lãng đãng dưới hàng cây hay mơ màng bên cửa sổ ..."

em bảo "nhưng làm sao đổi được, thời gian phải mất bao lâu để vượt muôn trùng từ em đến với anh, khi ấy, sẽ còn được bao nhiêu ... mà hơn nữa ...chúng mình ở khác múi giờ!"

^ ^

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2008

ngủ ngon ...

ta ngủ

trong một chiều vàng rực ánh hoàng hôn

ta ngủ

trong lấp lánh bình minh qua ngang cửa

ta ngủ

trong một đêm bình lặng

vạn ánh sao chiêm nghiệm cõi riêng mình

ta ngủ

để thấy ngày dài chỉ còn phân nửa

để thấy đời qua nhẹ những giấc mơ

thấy bình yên

thấy tĩnh lặng

thấy tình cảm sục sôi thành nhạt đến không ngờ

ta sẽ quên

sáng mai kia, bóng em, trước ngõ

ta sẽ quên

ngày xa xưa lòng xanh tuổi nhỏ

và quên

nước mắt nụ cười trên những lối ta qua

...

trần gian ơi

phải rằng ta vẫn ngủ

kể tự ngày

giấc mơ màng mẹ bụng mang dạ chửa

sinh ra

...

trần gian ơi

phải rằng ta vẫn ngủ

một ngày mai về đến cõi vô thường

xa lắm không

hay chỉ cách nhau có đôi lần nhắm mắt

có kịp nhớ rằng đời đã từng rất thật

có kịp nhớ rằng ai đã bỏ ta đi

vấn vương gì

ngủ thôi

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2008

sương

ta để đầy vườn vương khói sương

níu bước chân ai lỡ lạc đường

nghe tiếng lá rơi lòng chợt biết

người qua còn đọng chút dư hương

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2008

cỏ

trần gian ta bé là lá cỏ

biết thương cho hạt bụi đường xa

biết buồn những buổi trời nhỏ lệ

...

biết yêu

từ độ

bước em qua ...

mưa

trần gian ta bé là giọt lệ

tự trời những buổi khóc nhân sinh

nhuốm mình chát mn tuôn về bể

cho bao cayđắng hóa ngọt lành

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2008

bụi

trần gian ta bé là hạt bụi

đường xa vương vấn những lá xanh

lối cũ về nhà không nhớ nữa

ngàn năm còn nhẹ chút thân mình

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2008

khóc.

..................

....

......

em hai mươi mốt

học xa nhà

nhỏ xíu

hiền khô

sáng 26/3

đi rồi

anh vẫn mơ màng ngủ

anh muốn khóc

và khóc thật

cuộc đời này, có thật vô thường hay chăng

thôi em đi đi

vô thường là để ta quên

quên được không

"em mười lăm luổi, em tuổi hai mươi

đừng để mất điều gì mà không hưởng"

người ta viết vậy để làm gì

...sống là để yêu thương...

chết đi, đau thương còn để lại

trái tim mình còn lớn, còn đau

...

... anh vẫn thấy

em

nhỏ xíu

rụt rè, cả trong những nụ cười

vẫn thấy

em như mãi mười lăm tuổi

giờ liệu em đã hai mươi mốt hay chưa

...........

........ năm sau

sinh nhật Đoàn

liệu anh có nhớ một năm em - ngày giỗ

hay vài giờ trước

em vừa mới lặng im

...

thắp một nén hương lòng cho em bé nhỏ

nếu trần gian quá rộng dài em đi chẳng trọn

thôi thì hãy cứ làm mây

hãy bay đi

lang thang đây đó

anh biết em chưa đi được đâu nhiều

nếu có thấy anh

lang thang đường dài, với hoa, với cỏ

hãy vô tư bay tiếp nhé

đừng gọi anh làm gì

chẳng phải anh không muốn nhớ đến em đâu

trong vô thức, có thể, anh vẫn biết rằng em ở đó

chỉ xin đừng nhắc anh

đau lắm

...

vĩnh biệt em.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2008

còn sót gì chăng

Cài lại máy, mình chợt nhận ra đã để sót, để quên, cũng tức là để mất một số thứ, quan trọng!

Trong lúc mò mẫm tìm kiếm, hy vọng còn sót những bản sao, đâu đó, mình phát hiện thứ này:

Em thích mình là cỏ

Anh thấy em là hoa

Và coi mình là gió

Chuyện ngày xưa ấy mà

...

Hoa thì xinh như thể

Tự mặt trời sinh ra

Cỏ thì hiền lắm nhé

Đất có hay chăng là

...

Hai đứa cùng đi học

Con đường xa là xa

Có bao nhiêu ong bướm

Suốt dặm dài cỏ hoa

...

Em hỏi “gì xinh nhất ?”

Thì mặt trời và hoa …

Em hỏi gì hiền nhất

Cỏ, và em cũng là

...

Rồi năm qua tháng qua

Con đường xưa ngắn lại

Em lớn thành con gái

Ngây ngô còn có ta

...

Đất không như xưa nữa

Thay cho cỏ là nhà

Hoa còn trong chậu đất

Ong bướm chừng xót xa

...

Hỏi em gì xinh nhất

Thì mặt trời và hoa

Hỏi em gì hiền nhất

…ngày xưa, anh nói là …

...

Cỏ hoa giờ xơ xác

Nhớ chăng người lại qua

Cỏ hoa không biết khóc

Lệ trần gian thôi mà

....

chỉ là một bài thơ thôi, câu cú gieo vần khá cẩu thả, mình có lẽ đã quên là từng viết nó, lúc nào, như thế nào, nhưng đúng là mình viết! cái làm mình nhận ra, chính là cảm xúc, điều mình đã gửi vào những dòng thơ viết vội này, giờ đây lại tìm được lối quay về ...

thế rồi nhận ra, những thứ kia chẳng mất đi đâu, mình vẫn nhớ, cảm xúc vẫn y nguyên, thế đâu là mất, đâu cần phải vội vàng gì ...

mình vẫn chẳng thể nhớ, mình viết bài này như thế nào, nghĩ gì ... chỉ còn thời gianLast Modified của nó, 5/6/2005, có nhắc gì không nhỉ? hay mình chỉ tùy hứng? hay mình bỏ sót điều gì? hay mình quên? ...

...

ngày mai, nếu không còn cái blog này? mình còn nhớ những gì? bạn còn nhớ những gì?

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2008

hẹn

...

ta bảo với em

rằng mộng vốn trăm năm,

rằng trần gian chẳng vội

ta trễ hẹn và em, xin hãy đợi

thêm một ngày cho nỗi nhớ lên ngôi

mộng ấy trăm năm người cứ giữ cho người

em vẫn mảnh vườn xinh

vẫn mơ

giấc thanh bình hoa cỏ

người trễ hẹn có sao, riêng vườn em để ngỏ

mây gió đi về đâu cứ phải tri âm

...

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2008

mơ ... lạc lối

nếu ta có một vườn hoa

hay chỉ một góc sân

đóa hoa nào ta sẽ trồng

sẽ đợi

lớn lên

ta có thể gọi em

niềm hạnh phúc không tên

để khách qua đường

chẳng hay

rằng em hiển hiện

đến cả gió mây

vẫn chẳng biết rằng ta yêu mến

riêng em

ôi

cái ích kỷ nhỏ nhoi

ta níu giữ cho mình

có phải vì hay

em

sinh giữa đời này

lấy mưa nắng trần gian làm ngày tháng

lấy mây gió lấy trăng sao làm bè bạn

lấy những mùi hương mở lối đến yêu thương

có biết chăng ta

một kẻ lạc đường

trong mơ mộng tìm những điều xưa cũ

một góc sân nhà

ngỡ ràng đã đủ

giờ hay

có em

này dấu yêu ta chưa vội đặt tên

gió bảo ta rằng vườn hoa em có mây có cỏ

ta nhắn theo rằng

ta có góc sân nhà

có nhành hoa đỏ

gọi là …

đợi em

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

xả xì trét thôiiiiiiiiii

Tình hình là không được tốt lắm, nhất là với tớ! Hix

Từ trước Tết, trong Tết, và bây giờ sau Tết, tớ đâm ra hay ngủ, hay mơ, may mà chưa hay ăn!!!

Tớ làm việc, bỏ việc, rồi lại tìm việc ... tức là bây giờ thất nghiệp, nhưng không lâu nữa đâu!

Sắp tới, tớ sẽ không còn thời gian để mà mơ ấy chứ! Vấn đề là tớ có chịu tập trung hay không mà thôi!

Tớ sẽ đi học tiếp!

Kinh khủng nhỉ, vẫn còn đi học cơ đấy, dù chỉ trên lời nói, nhưng tớ sẽ đi học tiếp, cứ thế đi!^^

Mẹ sẽ bảo, con cứ học đến khi nào chán thì thôi, nhưng đi làm mà kiếm tiền nuôi thân đi chứ!

Ba sẽ bảo gì nhỉ, thôi không nghĩ đến vậy ... dù sao rồi cũng sẽ biết thôi mà!

Nhưng mà chị và mấy đứa em thì chắc là kinh lắm đây!

Với họ, mình sẽ là một người em, một người anh mẫu mực, nếu như ra trường, đi làm một công ty ngon lành nào đó, hoặc đi theo bóng một ai đó, hoặc, hoặc ...

Nhưng mà, 7 năm, phải 7 năm, với việc đọc quá nhiều thứ không nằm trong chương trình giảng dạy, cũng như làm nhiều việc mà một sinh viên chăm chỉ chẳng mấy khi làm ... tớ đâm ra có cái lối suy nghĩ không giống ai, thế rồi ...

rồi tớ nhận ra những năm đại học tớ đã lãng phí thời gian như thế nào, càng giận mình sao không biết suy nghĩ sớm hơn như thế, trời ạ!

dù rằng vẫn tự an ủi, cái mình cần biết cần học, thì vẫn được mình tiếp thu một cách tự giác đấy thôi, nhưng 7 năm, vẫn cứ là 7 năm!

...........................

con người sinh ra trên đời, mấy ai tự biết rằng mình chọn đúng hay sai, mà cái đúng sai ấy có ảnh hưởng thế nào với hòa bình thế giới cơ chứ!^^

trí óc một con người liệu có là hữu hạn để nhận thức về bao nhiêu kiếp người không?

liệu tớ có đặt cho mình một con đường quá dài, quá xa không?

rằng việc đúng sai, sẽ do người đi sau nhận xét, hoặc do cái mà ta vẫn gọi là lịch sử nhận xét ... nhưng mà, lịch sử, vẫn có đôi lần phải viết lại đấy thôi ... có liên quan gì đến tớ cơ chứ!

Tốt nhất, là cứ sống theo đúng bản chất mình, làm theo tiếng gọi nơi trái tim, tớ vẫn nghĩ nó làm việc hiệu quả không kém gì khối óc đâu...

... rồi lại có người bảo rằng tớ là một kẻ quá cảm tính cho xem!

trần gian vạn dặm

tìm ai

cớ chi mộng hão

cho hoài

tuổi xanh

chẳng là nét mực trong tranh

cũng hình đáy nước

sao mình tương tư

thôi người cứ đợi bến mơ

ta về cõi thực

xa bờ nhân duyên

trăm năm dù nhớ dù quên

có mong người

chút

ưu phiền

vì ta ?

ta còn một góc hiên nhà

một nhành hoa đỏ

gọi là ............

.............

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2008

hoa đỏ

ta treo hoa đỏ bên nhà

nay đem vứt bỏ gọi là vì đâu

đường trần ai đợi được nhau

lòng mơ ai khiến, ý sầu tự mang

gió trăng đâu biết bẽ bàng

đò xưa bến cũ, chưa sang, đợi gì

rồi mai đóng cửa ta đi

quên chùm hoa đỏ, thôi thì vô duyên

...

trăng tròn là mấy thuyền quyên

năm mười hai tháng

còn nguyên ... mất gì!

Tết

Tết của ta, năm nay ... một mình ở Sài Gòn ...

mẹ hỏi về không, mồng 2 nhé ... thôi khỏi mẹ à

chị hỏi về không, tối mồng 3 chị lên ... anh chị về vui vẻ nhé

........

Tết của ta, dù một mình, cũng một dĩa bánh kẹo hạt dưa, dù mình ta thôi

cũng tai chua, dưa mặn ngọt, chỉ lười ra ngõ mua rau

cũng nghe pháo hoa lụp bụp ngoài xa, chẳng buồn như ngày xưa ra cửa ngóng hướng nào

một chậu cúc buồn tẻ

may có một gốc mai vàng chị đưa, thêm một bình trà, online xuyên suốt giao thừa đến sáng

đêm nay, đã mồng năm

bánh kẹo mình ta ăn

ngày chẳng nhớ còn mấy bữa

chậu cúc vẫn buồn

gốc mai đã thưa dần hoa

Tết của ta còn chăng?

hay hết tự những phút đầu tiên, sau giao thừa, khi ta cạn chén trà

...

năm sau

năm trước

buồn vì sao

hay bởi vì ta đang trốn chạy

trần gian chẳng vội ... phải thế không

đã rúc mình vào một góc, mấy ai vội bao giờ ...................................................................................................

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2008

cho ta một cơn gió

đem về tặng vầng trăng

vẫn hằng ngày qua ngõ

cho ta một hạt mưa

gửi cho hoa

cho vài tia nắng

gửi em

để cho ta thấy

trăng làm duyên e ấp

hoa ngấn lệ rưng rưng

em cười lấp lánh

vẫn từng

ta mơ

trần gian có vội bao giờ

chỉ e

em ngủ

không ngờ

có ta

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2008

giao thừa

tháng năm em đong bằng gió

tháng năm em dệt bằng mây

năm cũ chừng chưa muốn hết

vườn em mây gió giăng đầy

.

có cơn mưa nào đi qua

nhắn em một lời phương xa

đất khách có người lữ thứ

đêm nay đón Tết xa nhà

.

đừng buồn như mây nhé em

đừng buồn như gió nhé em

ta sẽ tìm thôi và thấy

và cùng chờ nắng bên thềm

...

năm cũ rồi dần dần xa

trong đêm giờ đây mình ta

đón năm mới về rất khẽ

online, blog là nhà

nghêu ngao đầu năm

ta gom tháng ngày vào trong một chốc

dốc cạn chén nào trời đất cùng say

mang thân lãng du lòng ngoài vạn dặm

một mình đêm nay tình ý dâng đầy

ta mộng giai nhân, non bồng xa vợi

ta mơ anh hùng, thiên cổ thành không

ta ước đem lòng trải ngoài bốn biển

lại muốn làm mây vạn kiếp phiêu bồng

đêm nay dốc bể ta đong đầy rượu

ngửa cổ hiên ngang, ực một tiếng ... khà

phong trần bao kẻ trầm luân tìm mộng

nghêu ngao phút chốc, phong lưu là ta

kìa mai chợt đến, say chưa người ơi

niềm xưa không dứt, sầu lên sầu vơi

nhắn với tri âm người ta chưa gặp

khi nhớ đến em ta đã ngủ rồi ...

.

....... có uống (một tí), có say(một tí), có một mình, nhưng chẳng phải uống say một mình đâu!^^

Chúc mừng năm mới!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2008

về nhà

đất cũ

về thôi

người đợi mấy năm rồi

c chân bao lần qua

rất vội

chẳng kịp nhìn hoa nở mảnh vườn xưa

tađi

ta về

như thực như mơ

kỷ niệm chông chênh từng bước chân thuở nhỏ

bạn cũ bốn phương trời

biếtđâu ngày hội ngộ

riêng một mình ta

rất cũ

và trăng

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2008

ngủ đi ...

nhịp bước chân về

nhà xađường khuya

lòng vu vơ hát

ngất ngưởng là ai đầu trần chân đất

đơn

hàng cây lặng im

hàng cây biết buồn

ngủđi

người qua hãy chẳng biết gì

nhè nhẹ bước chân

lắng nghe

dế mơ màng ngủ

ngọt ngào tuổi non cất vào trong cỏ

ngày mai

đường khuya

chân về

bên ta

có ai

này lòng ta mơ những độ giêng hai

này lòng ta xanh biết thu nào phai

kỷ niệm tươi xanh cành hoa trước ngõ

kỷ niệm mơ màng dế con trong cỏ

biết khóc hoa buồn

lệđọng làm sương

ấu thơ ơi

giữ giùm ta mấy yêu thương

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2008

xe muộn

phố đã lên đèn

...... Sài Gòn không ngủ

đường xa lắm đấy

...... tìm đâu giấc mơ

sắc xanh ban ngày

...... chỉ còn bóng đổ

dưới bờ mi khép

...... lệ nào chăng tơ

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008

cười gì nhỉ ...^ ^

một

đêm xưa

em vô tình

đánh rơi

tiếng cười

trong vắt

ta ngây ngô

b

ắtđược

l

ặng im giữ mãi tận bây gi

rồi

vạn d

ặmđường

êm dịu nh

ững giấc mơ ...