ta treo hoa đỏ bên nhà
nay đem vứt bỏ gọi là vì đâu
đường trần ai đợi được nhau
lòng mơ ai khiến, ý sầu tự mang
gió trăng đâu biết bẽ bàng
đò xưa bến cũ, chưa sang, đợi gì
rồi mai đóng cửa ta đi
quên chùm hoa đỏ, thôi thì vô duyên
...
trăng tròn là mấy thuyền quyên
năm mười hai tháng
còn nguyên ... mất gì!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét