Cài lại máy, mình chợt nhận ra đã để sót, để quên, cũng tức là để mất một số thứ, quan trọng!
Trong lúc mò mẫm tìm kiếm, hy vọng còn sót những bản sao, đâu đó, mình phát hiện thứ này:
Em thích mình là cỏ
Anh thấy em là hoa
Và coi mình là gió
Chuyện ngày xưa ấy mà
...
Hoa thì xinh như thể
Tự mặt trời sinh ra
Cỏ thì hiền lắm nhé
Đất có hay chăng là
...
Hai đứa cùng đi học
Con đường xa là xa
Có bao nhiêu ong bướm
Suốt dặm dài cỏ hoa
...
Em hỏi “gì xinh nhất ?”
Thì mặt trời và hoa …
Em hỏi gì hiền nhất
Cỏ, và em cũng là
...
Rồi năm qua tháng qua
Con đường xưa ngắn lại
Em lớn thành con gái
Ngây ngô còn có ta
...
Đất không như xưa nữa
Thay cho cỏ là nhà
Hoa còn trong chậu đất
Ong bướm chừng xót xa
...
Hỏi em gì xinh nhất
Thì mặt trời và hoa
Hỏi em gì hiền nhất
…ngày xưa, anh nói là …
...
Cỏ hoa giờ xơ xác
Nhớ chăng người lại qua
Cỏ hoa không biết khóc
Lệ trần gian thôi mà
....
chỉ là một bài thơ thôi, câu cú gieo vần khá cẩu thả, mình có lẽ đã quên là từng viết nó, lúc nào, như thế nào, nhưng đúng là mình viết! cái làm mình nhận ra, chính là cảm xúc, điều mình đã gửi vào những dòng thơ viết vội này, giờ đây lại tìm được lối quay về ...
thế rồi nhận ra, những thứ kia chẳng mất đi đâu, mình vẫn nhớ, cảm xúc vẫn y nguyên, thế đâu là mất, đâu cần phải vội vàng gì ...
mình vẫn chẳng thể nhớ, mình viết bài này như thế nào, nghĩ gì ... chỉ còn thời gianLast Modified của nó, 5/6/2005, có nhắc gì không nhỉ? hay mình chỉ tùy hứng? hay mình bỏ sót điều gì? hay mình quên? ...
...
ngày mai, nếu không còn cái blog này? mình còn nhớ những gì? bạn còn nhớ những gì?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét