trần gian vạn dặm
tìm ai
cớ chi mộng hão
cho hoài
tuổi xanh
chẳng là nét mực trong tranh
cũng hình đáy nước
sao mình tương tư
thôi người cứ đợi bến mơ
ta về cõi thực
xa bờ nhân duyên
trăm năm dù nhớ dù quên
có mong người
chút
ưu phiền
vì ta ?
ta còn một góc hiên nhà
một nhành hoa đỏ
gọi là ............
.............
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét