..................
....
......
em hai mươi mốt
học xa nhà
nhỏ xíu
hiền khô
sáng 26/3
đi rồi
anh vẫn mơ màng ngủ
anh muốn khóc
và khóc thật
cuộc đời này, có thật vô thường hay chăng
thôi em đi đi
vô thường là để ta quên
quên được không
"em mười lăm luổi, em tuổi hai mươi
đừng để mất điều gì mà không hưởng"
người ta viết vậy để làm gì
...sống là để yêu thương...
chết đi, đau thương còn để lại
trái tim mình còn lớn, còn đau
...
... anh vẫn thấy
em
nhỏ xíu
rụt rè, cả trong những nụ cười
vẫn thấy
em như mãi mười lăm tuổi
giờ liệu em đã hai mươi mốt hay chưa
...........
........ năm sau
sinh nhật Đoàn
liệu anh có nhớ một năm em - ngày giỗ
hay vài giờ trước
em vừa mới lặng im
...
thắp một nén hương lòng cho em bé nhỏ
nếu trần gian quá rộng dài em đi chẳng trọn
thôi thì hãy cứ làm mây
hãy bay đi
lang thang đây đó
anh biết em chưa đi được đâu nhiều
nếu có thấy anh
lang thang đường dài, với hoa, với cỏ
hãy vô tư bay tiếp nhé
đừng gọi anh làm gì
chẳng phải anh không muốn nhớ đến em đâu
trong vô thức, có thể, anh vẫn biết rằng em ở đó
chỉ xin đừng nhắc anh
đau lắm
...
vĩnh biệt em.
1 nhận xét:
Đã lâu rồi, mà hôm nay đọc lại vẫn nghe lòng mình buồn xao xác.
Đăng nhận xét