Tết của ta, năm nay ... một mình ở Sài Gòn ...
mẹ hỏi về không, mồng 2 nhé ... thôi khỏi mẹ à
chị hỏi về không, tối mồng 3 chị lên ... anh chị về vui vẻ nhé
........
Tết của ta, dù một mình, cũng một dĩa bánh kẹo hạt dưa, dù mình ta thôi
cũng tai chua, dưa mặn ngọt, chỉ lười ra ngõ mua rau
cũng nghe pháo hoa lụp bụp ngoài xa, chẳng buồn như ngày xưa ra cửa ngóng hướng nào
một chậu cúc buồn tẻ
may có một gốc mai vàng chị đưa, thêm một bình trà, online xuyên suốt giao thừa đến sáng
đêm nay, đã mồng năm
bánh kẹo mình ta ăn
ngày chẳng nhớ còn mấy bữa
chậu cúc vẫn buồn
gốc mai đã thưa dần hoa
Tết của ta còn chăng?
hay hết tự những phút đầu tiên, sau giao thừa, khi ta cạn chén trà
...
năm sau
năm trước
buồn vì sao
hay bởi vì ta đang trốn chạy
trần gian chẳng vội ... phải thế không
đã rúc mình vào một góc, mấy ai vội bao giờ ...................................................................................................
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét