...
ta bảo với em
rằng mộng vốn trăm năm,
rằng trần gian chẳng vội
ta trễ hẹn và em, xin hãy đợi
thêm một ngày cho nỗi nhớ lên ngôi
…
mộng ấy trăm năm người cứ giữ cho người
em vẫn mảnh vườn xinh
vẫn mơ
giấc thanh bình hoa cỏ
người trễ hẹn có sao, riêng vườn em để ngỏ
mây gió đi về đâu cứ phải tri âm
...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét