em hãy chạm
nhẹ thôi
cho sương mềm rơi xuống
và lòng ta hoá triệu hạt mưa tuôn
cho nỗi buồn
hai mươi năm chẳng gặp người tri kỷ
cho niềm vui
mỗi ngày maiđều thấy mắt em cười
khóc
cho trời cùng ướt lệ
chođất lên xanh cùng vạn cỏ hoa
cho ta biết
chẳng còn cô đơn vạn dặm đường xa
rồi ta
sẽ kể em nghe ngày xưa cổ tích
có tên nô lệ
chân chì dađen
...
chạm vàođi
em nhé
đừng đợi ngày mai nắng lên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét