mang một mối sầu
từng đêm nhức nhối
tự thấy trái tim
hãy còn chịu nổi
nghĩ nhiều làm chi
.
đường trần cứ đi
với người chẳng nói
lòng nặng chữ si
bao năm chưa mỏi
lòng tự hỏi lòng
có là lá úa
quắt quay chờ mong
ai làm ngọn lửa
đốt thành hư không
.
đường trần mênh mông
chập chờn tỉnh thức
phân vân mộng thực
kiếp này đi rong
bởi chưa nhớ được
trần gian kiếp trước
việc gì chưa xong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét