Trăm năm mây gió phiêu bồng
Hoa hương rồi nhạt, má hồng cũng phai
Tuổi xanh vạn dặm đường dài
Hỏi ai còn giữ những ngày mộng mơ
Biết trăng khi tỏ khi mờ
Biết người có thể đợi chờ bao lâu
Phải duyên thì ắt gặp nhau
Vô duyên chẳng thể cưỡng cầu mà chi
Đường ai riêng kẻ nấy đi
Có cần tiếc nuối những gì đã xa
Mộng chi những chốn phù hoa
Mơ chi tài sắc để mà luỵ thân
Giật mình tiếc giấc mơ xuân
Đời còn xanh bấy nhiêu lần người ơi ...
.........
Thơ cũ, tuần trước, buồn cho một mối vô duyên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét