Thứ Tư, 9 tháng 5, 2007

Đợi thơ

Trong số những nhà thơ yêu thích, có Hồ Dzếnh.

Trong những bài thơ mình thích, cóĐợi thơ

Phút linh cầu mãi không về

Phân vân giấy trắng chưa nề mực đen

Khói trần bén giấc mơ tiên

Bâng khuâng trăng rải qua miền quạnh hiu

Tô Châu lớp lớp phù kiều

Trăng đêm Dương Tử, mây chiều Giang Nam

Dập dìu vó ngựa quá quan

Cờ treo ý cũ, mây giàn mộng xưa

Biển chiều vang tiếng nhân ngư

Non xanh thê thiết, trời thu rượi sầu

Quá quan bạc nửa mái đầu

Lòng nương quán khách nghe màu tà huân

Buồn Tư Mã, nhớ Chiêu Quân

Nét hoa thấp thoáng, ý trần đê mê

Phút linh cầu mãi không về

Phân vân giấy trắng chưa nề mực đen.

Thơ, vốn không cần có giấy mực để mà tồn tại, thơ nằm trong ý trong thần. Thơ là mỗi tâm tư sâu lắng, mỗi hoài cảm, mỗi bến mộng. Con thuyền tư tưởng chỉ trong phút chốc đã ghé qua trăm bến, đó là thơ.Có thật phút linh vẫn chưa về? Hay đã hiện ra theo từng câu từng chữ?

Người Đợi thơ, hay thơ vốn đã đợi người?

Không có nhận xét nào: