Tình hình là rất tình hình!
Ta, đã được nhận dạng, và đã được tưởng tượng như một nàng công chúa lãng mạn dễ thương, yêu văn thơ và, có lẽ, không chừng còn có người nghĩ ta xinh gái!!!!!!
Nhưng, với bất kỳ lý do nào, ta, một sinh vật lạ của khoa CNTT, một di sản già nua trong hệ thống giáo dục cồng kềnh này, một linh hồn lạc lõng giữa những kẻ tối ngày ôm laptop (hoặc desktop^^). Dù là thứ gì đi nữa, ta, vẫn là con trai!
***
Nói theo Kinh Dịch, khi cái phần Thiếu Âm nhu hoà trong tâm hồn quá lớn, mà người ta lại không hiểu, thì dễ thường không nhận ra phần Thái Dương ấm áp bên ngoài.
Nhưng ta không thể từ bỏ nó được, Thuần Dương khiến người ta mạnh mẽ, nhưng cái sức sống hừng hực đó, sẽ nhanh chóng thiêu rụi phần sinh mệnh nhỏ nhoi. Con người ta cần cái góc nhu hoà để làm yên bình lại, để lửa vẫn sưởi ấm xung quanh, mà gió vẫn nhẹ nhàng làm mát dịu những gì ta yêu ta quý.
Ta, chọn văn thơ để yêu, yêu cuộc sống tự do cho tâm hồn rộng mở. Ta chọn cách làm tâm hồn mềm lại, để có thể cảm và yêu hết cuộc đời này. Luôn tự hỏi, trí mình có đủ lớn để chứa hết những điều muốn biết, cũng như, lòng mình đủ rộng để ôm đầy hết những cảm mến, yêu thương, tiếc nuối, nhớ nhung, hoài vọng ...?
Có thể ta hơi khác với phần còn lại của thế giới này, đấy là do ta lựa chọn, và sẽ không thay đổi. Vẫn tự hành hạ tâm hồn với những khát khao, những ước muốn mà tưởng chẳng bao giờ có được. Giống như một cái cây, mang trong mình ngọn lửa sinh mệnh, có suy nghĩ gì nhưng mãi mãi vươn lên. Nhưng người ta mấy khi thấy được sức sống mãnh liệt đó, cái người ta thấy và cảm được là lá cành tươi xanh, bóng cây râm mát, và chỉ cần có thế.
***
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét