Thứ Năm, 31 tháng 5, 2007

deleted ...

Không phải lần đầu tiên mình nhận thấy chữ này ở nơi mà lẽ ra, mình có thể, gặp một người bạn ... nếu như họ không lấy làm phiền vì điều đó.

Vì từ những ngày đầu lang thang trên blog, theo những cái tên, những avatar dễ thương bất chợt, mình có thể nhận thấy mọi người đang vui cười, đang khóc, đang tâm tình thủ thỉ những câu chuyện rất đời thường.

Có vui nhộn khôi hài, có thâm trầm sâu sắc, có vô tư nhí nhảnh hồn nhiên, có những người rất thông minh, cũng có những người biến mình thành như kẻ ngốc.

Họ có thể khoác lên mình bất kỳ thứ nguỵ trang nào họ thích, cũng có thể phơi bày tận đáy lòng mình mà không sợ một ai. Họ an toàn tuyệt đối, chỉ trừ khi họ tự để cái tôi nhỏ nhoi của mình bị trúng thương, hoặc bước vào thế giới blog này với một tâm hồn trầy xước ...

Phải, có những vết thương như thế, ta có thể bắt gặp khắp chốn này, những giọt nước mắt, những cơn đau sau những từ tượng thanh rối rắm, hoặc giấu kỹ trong mỗi entry, hoặc ồn ào cùng hàng tá comment phụ họa ...

Ta yêu họ, yêu những nụ cười hay nước mắt, yêu những niềm vui cả những vết thương ... bởi qua đó, ta thấy mình còn rung cảm trước buồn vui yêu ghét, nhận thấy cuộc đời đang tấp nập đi về, dù nơi đây, ngoài tâm hồn, mọi thứ đều không thật.

Nhưng, tại sao ta không thể yêu nổi cái phần duy nhất sót lại cuối cùng. Nó không giống cái phím Del ta vẫn dùng mỗi ngày trên máy, đây là một sự khai tử hoàn hảo, dấu vết cuối cùng sót lại, cũng không phải của họ, mà của 360.yahoo.com,[deleted] !!!

Bạn dự định bao giờ sẽ rời bỏ nơi này, quay về với cuộc sống thực của mình?

Mình ư? Mình chưa biết! Dù buồn hay vui, hay chán ghét, vẫn chưa có dự định bỏ nó. Cũng giống như con trẻ nhận đồ chơi, sẽ không nói bỏ ra đâu, và vứt bỏ bất kỳ lúc nào không cần nói.

Nhưng, blog, với đồ chơi, khác chứ, trong đồ chơi, không có bạn của mình!

Không có nhận xét nào: