Chuyện thứ 1:
Hôm qua, một ngày đầu tuần cuối tháng, vẫn bình thường như mọi ngày, ngoại trừ căn phòng quên kéo cửa sổ!!!!
Cơn mưa chiều SG không thể gọi là nhỏ, và tự chứng minh với kẻ la cà bằng một hiện thực tàn nhẫn: Nước đã vào tới giữa phòng, những hạt nước li ti còn đọng lại trên cái Monitor chờ sửa (^^, tiêu nó rồi); tờ báo mới lấy hồi sáng, cuốn từ điển, cùng bộ sậu để trên bàn bày ra bộ mặt thảm hại của những kẻ dầm mưa. Chưa hết kinh hoàng với những điều đã thấy, chủ nhà còn kịp nhận ra khả năng phải đem cái ghế xoay thân thiết đi hong vào sáng ngày mai, có lẽ, nên đính kèm theo tấm nệm, hix!
Nước bò xuống dưới gầm bàn, lảng vảng gần cái ổ cắm, và, lòng thòng 1 đoạn cáp nguồn vô tư bên cạnh!!!!!! Cái cặp vứt vội hồi trưa đã ngã xuống, cảm nhận sự mát dịu mơn man của những giọt mưa vào từng thớ polime, vào từng bìa sách, và trơn trợt trên bề mặt cái USB. Còn gì hơn thế không?
Vượt lên hiện thực phũ phàng, dàn Soundmax vẫn chứng tỏ đẳng cấp vượt trội cùng tâm hồn lãng mạn của mình, vẫn hát vang cùng những giọt nước phủ đầy mặt gỗ. Ngoại trừ cái giọng não ruột kinh dzị của UHP kia thôi! Có nên nhân dịp này mà xoá mớ của nợ ấy đi không nhỉ? Tụi nó lột da mình mất!
Dù sao, mình cũng đã có một buổi chiều mát mẻ, xoay ra lau nhà cùng viễn cảnh xa rời tấm nệm thân yêu!
*********
Chuyện thứ 2:
Buổi tối từ lớp tiếng Nhật về, mình quyết định quên đi việc chất vấn thủ phạm, có 2 lý do: hôm nay đầu tuần, và, mẹ xuống! ^^
Thay vào đó, mình kể cho cả nhà một câu chuyện vui, mà hôm nay thầy đã kể lại.
Chuyện rằng, một sáng sớm, gà trống thấy sảng khoái lạ thường. Nó vươn vai, vổ cánh, rồi tót 1 cái từ trên chuồng xuống đất.Thịch!Gà con hét toáng lên "khiếp khiếp!". Chó thò đầu ra xem, hỏi "đâu đâu?". Lợn ngoe nguẩy đuôi "nhục nhục". Gà trống phớt lờ, lại nhảy lên cành cao, kêu to "đời có thế mà thôi! đời có thế mà thôi!"
Có ai cười không nhỉ? nhà tớ thì nhe răng cả, trừ con bé út thôi, "có thấy cười chỗ nào đâu?" ==> á a, có lẽ nó là thủ phạm của tác phẩm hồi chiều òi, nhưng mình quyết định bỏ qua.
Chuyện thứ 3:
Thấy mọi người cười mà có vẻ như muốn an ủi hay sao ấy, mình nghĩ nên chuyển chủ đề. Nói gì bây giờ nhỉ? À, có vụ nước tương rồi, đang kinh ra phết, mà mình cũng thích tương ớt lắm!
Liền xoay quanh chuyện có nên măm ChinSu không, rồi thì "thằng" nào có tên trong danh sách, rồi thì có khi nào trong rau quả Coopmart cũng có 3ABCD hay XYZ, rồi thì "chúng nó" phải nộp phạt bao nhiêu nhỉ, nguời ta dùng nhiều đến thế cơ mà ...
Rồi, mình lại kể, người ta mới phát hiện ra một sự thật hiển nhiên, mình chứng rõ ràng của ung thư và nước tương. Có những khu vực, người ta dùng nước tương hằng ngày, và mọi người, chẳng ai còn một cọng tóc!!!
Bà chị giật mình: " Thật chứ!" ==>bà ấy là một con chiên ngoan hiền của nước tương!
Mình bảo: "Thật! Em thấy mà!"
"Chết, dạo này chị hay rụng tóc lắm!" ==>Chắc bà ấy làm việc quá nhiều, mà ăn uống trễ nãi thiếu chất đây mà! -"Ở đâu vậy em?"
"Nhiều lắm, người ta trụi lủi hết, nhưng mọi người lại không để ý, cứ dùng tương hoài thôi. Đến cái vụ 3MPCD này, chắc là sẽ khó khăn lắm đây!"
"Mai đưa chị đi xem nhé!"
"Chả cần, trên đường đi làm, chị cứ để ý, những chỗ nào có mấy cái cổng to to đẹp đẹp, có cái sân to to đẹp đẹp, ghé vào nếu thấy có nhiều người trọc lóc, thì chắc chắn họ dùng tương cả đấy!"
*
*
*
*
*
Hị hị hị, những chỗ ấy, người ta gọi làchùa đấy ạ!
------------
Nói chung, mình viết cái này để refresh 1 tí, nếu mọi người thấy vui, thì comment vào cho mình, còn không, là mình chả có khiếu về món này, và nên quay về với thơ thẩn, đi rong, và những thứ đóng mác "vô duyên".
Thứ 3 cả nhà vui vẻ nhá!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét