Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2007

lớn lên lớn lên

Thứ ta thích ư, nhiều lắm, ta nghĩ ta sẽ nói về thứ ta yêu.

Có thể mang tên "Đà Lạt", tức là cái gió lạnh se se sáng tối, cái nắng vàng nhàn nhạt trên mỗi nẻo đường, cái mông lung mờ ảo của sương mù ban đêm ... có cỏ hoa, xanh tươi mơn mởn muôn ngàn sắc ... có những ngôi nhà từ kiêu sa tráng lệ đến hiền lành thô mộc ... có những con người gắn với những ký ức xa ...

Có thể mang tên "thơ", từ chếnh choáng hơi men nơi "Hồ trường", bi tráng nơi "Hành phương Nam", hay ngọt ngào với Nguyễn Trãi qua bài văn tuổi nhỏ, và những câu ta viết.

Có thể mang tên "ngủ" (^ ^). Vẫn còn nguyên giấc ... Vu sơn nơi lùm cây nơi cổng trường Sao Sáng, (cái này hay lắm!), vẫn còn nụ cười độ lượng của các thầy với kẻ chỉonline 2/5 tiết mỗi buổi, ... và còn mãi, đến rất lâu lắm, mình biết chắc như thế, một bàn tay nhè nhẹ xoa lên đầu trong giờ Văn, cùng với câu thơ "em đang mơ gì đấy? mùa xuân về trên môi" ...

Nơi ký ức, có Đà Lạt, có thơ, có những giấc mơ ... ta biết yêu thật nhiều để ta còn lớn, đường tuy xa, nhưng trong hành trang, lúc nào cũng đủ.

Không có nhận xét nào: