Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2007

đi ...

như cánh chim

Pong kơ le

trong nắng mai

nặng gió ngàn

anh muốn nói với em

mà sao lòng

chẳng thấu lòng

...

thực ra, một kẻ ngây ngô như mình thì có ai mà để ý, có ai mà để yêu thương, có biết nói gì, với ai ...

có định thật lòng tìm kiếm một tâm hồn để cùng cảm nhận cuộc đời này ...

có định sống tốt hơn ngày hôm qua ...

hay

mình là một kẻ lạc đường

tìm hư ảo giữa những điều không thật

chẳng để tâm đến những điều được, mất

mà có hay, mình còn lại những gì

............

hôm nay mình đi

ngày mai, mình vẫn đi

đường dài, đầu trần, chân đất

...

có nên khóc không

Không có nhận xét nào: