g
ửi cho em bông giấycâu chuyện ngày ấu thơ
tưở
ng chừng như còn thấybâng khuâng
đến bao giờ.
người
vốn yêu cỏ hoađườ
ng lang thang có tab
ắt gặp em bông giấyvô tư
bên hiên nhà.
đư
a em vào trang sáchtháng ngày d
ừng nơiđâymong manh và tinh khiết
gi
ờ em hoá hao gầy.
đ
ời thành mỏng như tơbạn cùng muôn ch
ữ xưaem không già thêm n
ữangày sau nh
ớ bây giờ.
thế rồi quên rồi quên
đườ
ng trần lắm nợ duyênbông giấy giờ
thiêm thiếpcảo thơ
m cùng ngủ yên...
ta về tìm sách cũ
lật dưới
lớp bụi mờký
ức nào say ngủlấp lánh vàng như mơ
.
là hoa hay là giấy
nhắc gì tháng năm qua
không chữ ta vẫn thấy
chuyện ngày xưa hay là
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét