Thứ Hai, 30 tháng 7, 2007

cho người phân vân

đi đi em
đường đời trăm lối rẽ
có buổi rong chơi, có ngày nhỏ lệ
trăm vạn kiếp người biết mấy buồn vui
bởi tuổi em xanh
chớ vội để vùi
năm tháng cũ ngày qua nay lại tiếp
sống là để yêu thương
để đời không nhỏ hẹp
để trái tim mình còn lớn còn yêu

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2007

ngày xanh

ngày xanh lên,

nắng bên thềm

hoa chen lá,

cỏ xanh mềm ...

và em

giấc trưa

nhẹ gót hài êm

lòng xôn xao

gợn

chút niềm ngây thơ

ngày xanh

như tự bao giờ

im nghe gió hát đợi mơ đang về

nhẹ thôi

em lặng lắng nghe

trong câu dịu ngọt có bề yêu thương

ngày xanh đang buổi lên đường

ngủ đi

kìa

giấc vô thường

gọi em

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2007

đường xa

đường xa, ừ thì đường vẫn xa! ^^

nhưng mà đường xa thì hay đói bụng!

cho nên:

... ngày ba vào Nam, ông nội làm một món thế này:

nấu cơm nếp ... cho vào cối đá ... giã nhuyễn ... nắm từng nắm to.

Để , đi đường có đói thì chấm muối vừng mà ăn. Thứ đó để được lâu, ăn lại chắc bụng, mà nếu lâu quá, thì nhớ ...gọt cái lớp mốc xanh bên ngoài đi, bên trong vẫn ngon như thường.

ngày ấy, với ông nội, miền Nam là một nơi nào xa, xa lắm ...

... hơn hai chục năm sau ...

... lúc con rời Đà Lạt, ba chẳng gói cơm nếp đâu, biết tỏng là mày chẳng đụng vào con ạ! Ba cũng chẳng mua bánh mỳ, bánh ngọt, bánh xyz như mẹ vẫn mua ... con sẽ làm một tô phở mà!

ba bắt con ngỗng, vặt lông ... đemhấp rượu ...và ... dành cho con trai nguyên nửa con!!!

tất nhiên, con ngỗng thì hơi to để ăn dọc đường ^ ^, nửa con cũng thế! nhưng mà nếu mày đói, thì có thể làm ngay trên xe, tao đã nêm nếm đầy đủ rồi đấy, ngon lắm.

ba cũng biết tỏng là nó chẳng ăn đâu, con trai ba mà, và tất nhiên nửa con ngỗng sẽ ráng bò tới Sài Gòn, và nằm ngủ nửa đêm trong tủ lạnh ... và sáng hôm sau, con trai ba sẽ có thứ để mà ăn bồi bổ cho lại sức, SG xa thế kia mà!^ ^

có lẽ, ba cũng như ông nội, con ngỗng ấy, chính là bởi đường xa, để con trai ăn khi đói ...

ừ, lần sau, nếu ba lại làm tiếp, thì con hứa sẽ ăn thật ngon miệng, chắc là ngon lắm ba ơi ...

... đường xa ...

*******

bên lề: ....^ ^

- món cơm nếp giã nhuyễn, vắt lại, chấm muối vừng: ngày xưa thiếu gạo tẻ, chỉ thừa cơm nếp!!! miêng Trung lại sát Lào, cho nên cái tập tục vắt cơm nếp đem đi đường cũng có chứng chỉ văn hóa cả đấy! Thêm vào đó, ông nội hơn 20 năm trước, và ba bây giờ, có một điểm chung, là ....... yếu răng. Cho nên cũng nghĩ rằng con trai cần một món dễ nhai!^^

- món gà hấp rượu: làm sạch con gà, làm sạch cả nội tạng, sau đó đem con gà nude ấy ra mát xa, tất nhiên bằng tay, bỏ thêm gia vị như mắm tiêu đường muối hành ... tùy khẩu vị.

sau đó úp nguyên con vào nồi lớn, bỏ bộ tim cật, cả tiết canh nếu thích, vào chung.

sau đó, không bỏ nước, mà chỉ bỏ nửa ly rượu, có thể nhiều hơn, nhưng đun hơi lâu.

sau đó, tất nhiên, đun, nhớ lửa vừa phải, và coi chừng cạn rượu.

vấn đề là, con gà hấp bằng rượu, nên gia vị sẽ được rượu dẫn ngấm toàn thân ^ ^, và lượng mỡ cũng được rút ra rất đáng kể. nếu cho nhiều rượu, đun lâu, có thể chẳng còn gram mỡ nào, tuyệt chưa!

thứ hai, thịt gà sau khi hấp rượu sẽ trở nên ngon lành bất ngờ, thịt gà công nghiệp cũng chả khác gì gà ri! chẹp ...

còn cặp ngỗng thứ nhất, nhân ngày sis ra trường, 1 con giả cầy!!!, 1 con hấp rượu. kết quả: chả ai biết thịt gì. con giả cầy thì người ta biết không phải cầy, nhưng lại tưởng thịt bê non. con hấp rượu thì chả ai kịp đoán, vì hết nhanh quá, chỉ có người vừa liếm mép vừa bảo thịt .... nai! he he ...

..........vấn đề cuối cùng, con ngỗng, đã hấp rượu, thì nếu mở ra xực trên xe, đảm bảo sẽ có nửa xe ... chẹp chẹp ... mùi nó ngào ngạt lắm! cho nên nếu con nghe lời ba, thì con sẽ kiếm thêm một kẻ nữa cùng xơi cho đỡ ... hị hị hị ...

...... vấn đề phụ, dạo này cả nhà đi hết, Đà Lạt còn mình ba ... ngỗng, chúng nó ăn nhiều lắm ...

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2007

đi ...

như cánh chim

Pong kơ le

trong nắng mai

nặng gió ngàn

anh muốn nói với em

mà sao lòng

chẳng thấu lòng

...

thực ra, một kẻ ngây ngô như mình thì có ai mà để ý, có ai mà để yêu thương, có biết nói gì, với ai ...

có định thật lòng tìm kiếm một tâm hồn để cùng cảm nhận cuộc đời này ...

có định sống tốt hơn ngày hôm qua ...

hay

mình là một kẻ lạc đường

tìm hư ảo giữa những điều không thật

chẳng để tâm đến những điều được, mất

mà có hay, mình còn lại những gì

............

hôm nay mình đi

ngày mai, mình vẫn đi

đường dài, đầu trần, chân đất

...

có nên khóc không

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2007

lớn lên, lớn lên, lớn lên ... con làm gì ?

Bệnh viện. ......

Năm nay mình hơi thiếu chút vô duyên với chữ này.

Tháng trước thì là mama mổ xoang, trước nữa thì út tịt vá mũi, còn giờ, sis bị sốt xuất huyết!

Mình vốn chả phải là thằng vô tâm lắm đâu, chỉ có điều, mình không hợp lắm với cái không gian sạch sẽ trắng tinh nơi bv, những khuôn mặt khắc khổ, đau khổ, khốn khổ ... dù mình cố gắng pha trò, chăm sóc, để ý ... nhưng mình biết, mình chỉ muốn mau mau biến ra khỏi những bức tường, những hành lang này mà thôi.

Nhưng, thật đấy, mình chẳng phải vô tâm lắm đâu, mình chỉ nghĩ rằng, nếu người khác, họ sẽ ở vào vị trí hiện tại tốt hơn mình. Chỉ có thế thôi.

Út tịt thì giương cái mũi bó bông lên nhun nhun!!!, nhăn mặt cười, giơ tay đe doạ mỗi khi mình " con dzoi, condzoooiiii" ... Mama thì nghiêm nghị, lấy ngón tay chỉ vào đầu gối (==> đấm đi!) ... còn sis, như một con mèo ướt !!! ... nhưng chả phải mình vô tâm!

Chiều nay sis chuyển qua phòng theo dõi, và đã tự chứng minh, sis là con bệnh (^^) khoẻ nhất phòng, xinh nhất phòng (toàn U 80 với một bé xíu xiu), nhưng lại bẹp nhất phòng, chắc là do thiếu anh iu òi ...

... bé xíu xiu ngoan lắm cơ, lanh lợi nữa, nhắc mình những việc nhỏ nhặt rất nhanh, và nhớ cả thuốc uống cho sis nữa. bé nằm xoay ngược chiều với mọi người, chắc là để cho mát, và, để được thoải mái nhìn mọi người ...

......Tất nhiên, mình sẽ hỏi bé về sức khoẻ ... em bị phồng lá lách

......nặng không ... độ 3 ạ => maximum rùi!!! ... em thiếu máu, phải vào tiếp, bình này bình thứ 3 trong ngày thứ 5, mai còn một bình nữa ... và một cây kim khoảng 10 cm nơi cánh tay bé bằng cây mía.

......em có thường phải vào bv không ... năm 4-5 lần có, 2 năm 1 lần có ...

và ...

......em bị bao lâu rồi ... Khuôn mặt bé nhỏ ngây thơ ấy mỉm cười ...12 năm

và ...

......em được mấy tuổi rồi ......................em 24 tuổi!

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2007

lớn lên lớn lên

Thứ ta thích ư, nhiều lắm, ta nghĩ ta sẽ nói về thứ ta yêu.

Có thể mang tên "Đà Lạt", tức là cái gió lạnh se se sáng tối, cái nắng vàng nhàn nhạt trên mỗi nẻo đường, cái mông lung mờ ảo của sương mù ban đêm ... có cỏ hoa, xanh tươi mơn mởn muôn ngàn sắc ... có những ngôi nhà từ kiêu sa tráng lệ đến hiền lành thô mộc ... có những con người gắn với những ký ức xa ...

Có thể mang tên "thơ", từ chếnh choáng hơi men nơi "Hồ trường", bi tráng nơi "Hành phương Nam", hay ngọt ngào với Nguyễn Trãi qua bài văn tuổi nhỏ, và những câu ta viết.

Có thể mang tên "ngủ" (^ ^). Vẫn còn nguyên giấc ... Vu sơn nơi lùm cây nơi cổng trường Sao Sáng, (cái này hay lắm!), vẫn còn nụ cười độ lượng của các thầy với kẻ chỉonline 2/5 tiết mỗi buổi, ... và còn mãi, đến rất lâu lắm, mình biết chắc như thế, một bàn tay nhè nhẹ xoa lên đầu trong giờ Văn, cùng với câu thơ "em đang mơ gì đấy? mùa xuân về trên môi" ...

Nơi ký ức, có Đà Lạt, có thơ, có những giấc mơ ... ta biết yêu thật nhiều để ta còn lớn, đường tuy xa, nhưng trong hành trang, lúc nào cũng đủ.

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2007

bông giấy ...

g

ửi cho em bông giấy

câu chuyện ngày ấu thơ

tưở

ng chừng như còn thấy

bâng khuâng

đến bao gi

.

người

vốn yêu cỏ hoa

đườ

ng lang thang có ta

b

ắt gp em bông giấy

vô tư

bên hiên nhà

.

đư

a em vào trang sách

tháng ngày d

ừngiđây

mong manh và tinh khiết

gi

em hoá hao gầy

.

đ

ời thành mỏng như

bạn cùng muôn ch

xưa

em không già thêm n

ữa

ngày sau nh

bây gi

.

thế rồi quên rồi quên

đườ

ng trần lắm n duyên

bông giấy giờ

thiêm thiếp

cảo thơ

m cùng ngủ yên

...

ta về tìm sách cũ

lật dưới

lớp bụi m

c nào say ngủ

lấp lánh vàng như mơ

.

là hoa hay là giấy

nhắc gì tháng năm qua

không chữ ta vẫn thấy

chuyện ngày xưa hay là