Thứ Tư, 26 tháng 3, 2008

khóc.

..................

....

......

em hai mươi mốt

học xa nhà

nhỏ xíu

hiền khô

sáng 26/3

đi rồi

anh vẫn mơ màng ngủ

anh muốn khóc

và khóc thật

cuộc đời này, có thật vô thường hay chăng

thôi em đi đi

vô thường là để ta quên

quên được không

"em mười lăm luổi, em tuổi hai mươi

đừng để mất điều gì mà không hưởng"

người ta viết vậy để làm gì

...sống là để yêu thương...

chết đi, đau thương còn để lại

trái tim mình còn lớn, còn đau

...

... anh vẫn thấy

em

nhỏ xíu

rụt rè, cả trong những nụ cười

vẫn thấy

em như mãi mười lăm tuổi

giờ liệu em đã hai mươi mốt hay chưa

...........

........ năm sau

sinh nhật Đoàn

liệu anh có nhớ một năm em - ngày giỗ

hay vài giờ trước

em vừa mới lặng im

...

thắp một nén hương lòng cho em bé nhỏ

nếu trần gian quá rộng dài em đi chẳng trọn

thôi thì hãy cứ làm mây

hãy bay đi

lang thang đây đó

anh biết em chưa đi được đâu nhiều

nếu có thấy anh

lang thang đường dài, với hoa, với cỏ

hãy vô tư bay tiếp nhé

đừng gọi anh làm gì

chẳng phải anh không muốn nhớ đến em đâu

trong vô thức, có thể, anh vẫn biết rằng em ở đó

chỉ xin đừng nhắc anh

đau lắm

...

vĩnh biệt em.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2008

còn sót gì chăng

Cài lại máy, mình chợt nhận ra đã để sót, để quên, cũng tức là để mất một số thứ, quan trọng!

Trong lúc mò mẫm tìm kiếm, hy vọng còn sót những bản sao, đâu đó, mình phát hiện thứ này:

Em thích mình là cỏ

Anh thấy em là hoa

Và coi mình là gió

Chuyện ngày xưa ấy mà

...

Hoa thì xinh như thể

Tự mặt trời sinh ra

Cỏ thì hiền lắm nhé

Đất có hay chăng là

...

Hai đứa cùng đi học

Con đường xa là xa

Có bao nhiêu ong bướm

Suốt dặm dài cỏ hoa

...

Em hỏi “gì xinh nhất ?”

Thì mặt trời và hoa …

Em hỏi gì hiền nhất

Cỏ, và em cũng là

...

Rồi năm qua tháng qua

Con đường xưa ngắn lại

Em lớn thành con gái

Ngây ngô còn có ta

...

Đất không như xưa nữa

Thay cho cỏ là nhà

Hoa còn trong chậu đất

Ong bướm chừng xót xa

...

Hỏi em gì xinh nhất

Thì mặt trời và hoa

Hỏi em gì hiền nhất

…ngày xưa, anh nói là …

...

Cỏ hoa giờ xơ xác

Nhớ chăng người lại qua

Cỏ hoa không biết khóc

Lệ trần gian thôi mà

....

chỉ là một bài thơ thôi, câu cú gieo vần khá cẩu thả, mình có lẽ đã quên là từng viết nó, lúc nào, như thế nào, nhưng đúng là mình viết! cái làm mình nhận ra, chính là cảm xúc, điều mình đã gửi vào những dòng thơ viết vội này, giờ đây lại tìm được lối quay về ...

thế rồi nhận ra, những thứ kia chẳng mất đi đâu, mình vẫn nhớ, cảm xúc vẫn y nguyên, thế đâu là mất, đâu cần phải vội vàng gì ...

mình vẫn chẳng thể nhớ, mình viết bài này như thế nào, nghĩ gì ... chỉ còn thời gianLast Modified của nó, 5/6/2005, có nhắc gì không nhỉ? hay mình chỉ tùy hứng? hay mình bỏ sót điều gì? hay mình quên? ...

...

ngày mai, nếu không còn cái blog này? mình còn nhớ những gì? bạn còn nhớ những gì?

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2008

hẹn

...

ta bảo với em

rằng mộng vốn trăm năm,

rằng trần gian chẳng vội

ta trễ hẹn và em, xin hãy đợi

thêm một ngày cho nỗi nhớ lên ngôi

mộng ấy trăm năm người cứ giữ cho người

em vẫn mảnh vườn xinh

vẫn mơ

giấc thanh bình hoa cỏ

người trễ hẹn có sao, riêng vườn em để ngỏ

mây gió đi về đâu cứ phải tri âm

...

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2008

mơ ... lạc lối

nếu ta có một vườn hoa

hay chỉ một góc sân

đóa hoa nào ta sẽ trồng

sẽ đợi

lớn lên

ta có thể gọi em

niềm hạnh phúc không tên

để khách qua đường

chẳng hay

rằng em hiển hiện

đến cả gió mây

vẫn chẳng biết rằng ta yêu mến

riêng em

ôi

cái ích kỷ nhỏ nhoi

ta níu giữ cho mình

có phải vì hay

em

sinh giữa đời này

lấy mưa nắng trần gian làm ngày tháng

lấy mây gió lấy trăng sao làm bè bạn

lấy những mùi hương mở lối đến yêu thương

có biết chăng ta

một kẻ lạc đường

trong mơ mộng tìm những điều xưa cũ

một góc sân nhà

ngỡ ràng đã đủ

giờ hay

có em

này dấu yêu ta chưa vội đặt tên

gió bảo ta rằng vườn hoa em có mây có cỏ

ta nhắn theo rằng

ta có góc sân nhà

có nhành hoa đỏ

gọi là …

đợi em