Thứ Tư, 20 tháng 2, 2008

xả xì trét thôiiiiiiiiii

Tình hình là không được tốt lắm, nhất là với tớ! Hix

Từ trước Tết, trong Tết, và bây giờ sau Tết, tớ đâm ra hay ngủ, hay mơ, may mà chưa hay ăn!!!

Tớ làm việc, bỏ việc, rồi lại tìm việc ... tức là bây giờ thất nghiệp, nhưng không lâu nữa đâu!

Sắp tới, tớ sẽ không còn thời gian để mà mơ ấy chứ! Vấn đề là tớ có chịu tập trung hay không mà thôi!

Tớ sẽ đi học tiếp!

Kinh khủng nhỉ, vẫn còn đi học cơ đấy, dù chỉ trên lời nói, nhưng tớ sẽ đi học tiếp, cứ thế đi!^^

Mẹ sẽ bảo, con cứ học đến khi nào chán thì thôi, nhưng đi làm mà kiếm tiền nuôi thân đi chứ!

Ba sẽ bảo gì nhỉ, thôi không nghĩ đến vậy ... dù sao rồi cũng sẽ biết thôi mà!

Nhưng mà chị và mấy đứa em thì chắc là kinh lắm đây!

Với họ, mình sẽ là một người em, một người anh mẫu mực, nếu như ra trường, đi làm một công ty ngon lành nào đó, hoặc đi theo bóng một ai đó, hoặc, hoặc ...

Nhưng mà, 7 năm, phải 7 năm, với việc đọc quá nhiều thứ không nằm trong chương trình giảng dạy, cũng như làm nhiều việc mà một sinh viên chăm chỉ chẳng mấy khi làm ... tớ đâm ra có cái lối suy nghĩ không giống ai, thế rồi ...

rồi tớ nhận ra những năm đại học tớ đã lãng phí thời gian như thế nào, càng giận mình sao không biết suy nghĩ sớm hơn như thế, trời ạ!

dù rằng vẫn tự an ủi, cái mình cần biết cần học, thì vẫn được mình tiếp thu một cách tự giác đấy thôi, nhưng 7 năm, vẫn cứ là 7 năm!

...........................

con người sinh ra trên đời, mấy ai tự biết rằng mình chọn đúng hay sai, mà cái đúng sai ấy có ảnh hưởng thế nào với hòa bình thế giới cơ chứ!^^

trí óc một con người liệu có là hữu hạn để nhận thức về bao nhiêu kiếp người không?

liệu tớ có đặt cho mình một con đường quá dài, quá xa không?

rằng việc đúng sai, sẽ do người đi sau nhận xét, hoặc do cái mà ta vẫn gọi là lịch sử nhận xét ... nhưng mà, lịch sử, vẫn có đôi lần phải viết lại đấy thôi ... có liên quan gì đến tớ cơ chứ!

Tốt nhất, là cứ sống theo đúng bản chất mình, làm theo tiếng gọi nơi trái tim, tớ vẫn nghĩ nó làm việc hiệu quả không kém gì khối óc đâu...

... rồi lại có người bảo rằng tớ là một kẻ quá cảm tính cho xem!

trần gian vạn dặm

tìm ai

cớ chi mộng hão

cho hoài

tuổi xanh

chẳng là nét mực trong tranh

cũng hình đáy nước

sao mình tương tư

thôi người cứ đợi bến mơ

ta về cõi thực

xa bờ nhân duyên

trăm năm dù nhớ dù quên

có mong người

chút

ưu phiền

vì ta ?

ta còn một góc hiên nhà

một nhành hoa đỏ

gọi là ............

.............

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2008

hoa đỏ

ta treo hoa đỏ bên nhà

nay đem vứt bỏ gọi là vì đâu

đường trần ai đợi được nhau

lòng mơ ai khiến, ý sầu tự mang

gió trăng đâu biết bẽ bàng

đò xưa bến cũ, chưa sang, đợi gì

rồi mai đóng cửa ta đi

quên chùm hoa đỏ, thôi thì vô duyên

...

trăng tròn là mấy thuyền quyên

năm mười hai tháng

còn nguyên ... mất gì!

Tết

Tết của ta, năm nay ... một mình ở Sài Gòn ...

mẹ hỏi về không, mồng 2 nhé ... thôi khỏi mẹ à

chị hỏi về không, tối mồng 3 chị lên ... anh chị về vui vẻ nhé

........

Tết của ta, dù một mình, cũng một dĩa bánh kẹo hạt dưa, dù mình ta thôi

cũng tai chua, dưa mặn ngọt, chỉ lười ra ngõ mua rau

cũng nghe pháo hoa lụp bụp ngoài xa, chẳng buồn như ngày xưa ra cửa ngóng hướng nào

một chậu cúc buồn tẻ

may có một gốc mai vàng chị đưa, thêm một bình trà, online xuyên suốt giao thừa đến sáng

đêm nay, đã mồng năm

bánh kẹo mình ta ăn

ngày chẳng nhớ còn mấy bữa

chậu cúc vẫn buồn

gốc mai đã thưa dần hoa

Tết của ta còn chăng?

hay hết tự những phút đầu tiên, sau giao thừa, khi ta cạn chén trà

...

năm sau

năm trước

buồn vì sao

hay bởi vì ta đang trốn chạy

trần gian chẳng vội ... phải thế không

đã rúc mình vào một góc, mấy ai vội bao giờ ...................................................................................................

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2008

cho ta một cơn gió

đem về tặng vầng trăng

vẫn hằng ngày qua ngõ

cho ta một hạt mưa

gửi cho hoa

cho vài tia nắng

gửi em

để cho ta thấy

trăng làm duyên e ấp

hoa ngấn lệ rưng rưng

em cười lấp lánh

vẫn từng

ta mơ

trần gian có vội bao giờ

chỉ e

em ngủ

không ngờ

có ta

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2008

giao thừa

tháng năm em đong bằng gió

tháng năm em dệt bằng mây

năm cũ chừng chưa muốn hết

vườn em mây gió giăng đầy

.

có cơn mưa nào đi qua

nhắn em một lời phương xa

đất khách có người lữ thứ

đêm nay đón Tết xa nhà

.

đừng buồn như mây nhé em

đừng buồn như gió nhé em

ta sẽ tìm thôi và thấy

và cùng chờ nắng bên thềm

...

năm cũ rồi dần dần xa

trong đêm giờ đây mình ta

đón năm mới về rất khẽ

online, blog là nhà

nghêu ngao đầu năm

ta gom tháng ngày vào trong một chốc

dốc cạn chén nào trời đất cùng say

mang thân lãng du lòng ngoài vạn dặm

một mình đêm nay tình ý dâng đầy

ta mộng giai nhân, non bồng xa vợi

ta mơ anh hùng, thiên cổ thành không

ta ước đem lòng trải ngoài bốn biển

lại muốn làm mây vạn kiếp phiêu bồng

đêm nay dốc bể ta đong đầy rượu

ngửa cổ hiên ngang, ực một tiếng ... khà

phong trần bao kẻ trầm luân tìm mộng

nghêu ngao phút chốc, phong lưu là ta

kìa mai chợt đến, say chưa người ơi

niềm xưa không dứt, sầu lên sầu vơi

nhắn với tri âm người ta chưa gặp

khi nhớ đến em ta đã ngủ rồi ...

.

....... có uống (một tí), có say(một tí), có một mình, nhưng chẳng phải uống say một mình đâu!^^

Chúc mừng năm mới!