tôi có gì ...?
có một tuổi thơ trải dọc những con đường bụi đỏ
những luống rau cùng với cuốc, cào
những cơn mưa lùa từ phía rừng xa về rầm rập trên mái tôn
những bát cơm, hầu như, hiếm khi nào đúng bữa
những ngọn roi, nhiều hơn tôi đã nhớ ...
có tôi lớn lên, cũng trên những con đường bụi đỏ
đã biết trồng, biết chăm, biết yêu những luống rau
biết buồn theo những cơn mưa, trong những phút mộng mơ, trong những ngày khắp vườn ngập trắng
biết vì sao phải ăn hết bát cơm
biết yêu ba nhiều hơn, khi ba không còn cầm roi nữa
nhưng ...
tôi còn có gì khác không ...?
ừ, có mẹ, có chị, có em ...
bạn bè ư?
...
còn có cô ... xa lắm ...
chỉ còn trong ký ức xa xăm ... giọng trầm ấm đọc Nguyễn Trãi ... còn lời chỉ bảo nhẹ nhàng ...
cho tôi biết thế nào là yêu sống, thế nào là yêu thơ ...
có bao giờ quên không
một bức tranh xưa, một cậu học trò mê ngủ, một bàn tay xoa nhẹ lên đầu, một câu thơ ...
....... em đang mơ gì đấy
....... mùa xuân về trên môi
...
ngày cô đi, em không về được
đã thắp cho cô một nén hương?
...
cổ tích ấu thơ, người lớn đọc có còn rơi nước mắt?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét