
trước thềm kể chuyện ngày xưa
chợt con bươm bướm như vừa bay ngang
ngoài sân lấm tấm hoa vàng
nụ tinh khôi vẫn còn mang hương nồng
kể từ sáng bướm chiều ong
cánh phiêu du cũng có lòng tương tư
kẻ đi một biệt không từ
kẻ chờ vẫn nặng tình như buổi đầu
trách gì sông rộng trời cao
bước chân phiêu lãng ai nào hỏi ai
thế nên trời rộng sông dài
bướm xuôi cánh bướm, hoa hoài tuổi hoa
người đi không chữ quê nhà
kẻ hoa nở muộn chưa ra khỏi vườn
cớ gì chưa cảm mà thương ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét