cho người về với trăm năm
mộng mơ xưa cũ còn cầm trên tay
rèm thưa gió mỏng trăng dày
trùng tơ tí tách lắt lay lòng người
kể gì sâu cạn đầy vơi
tình sinh như bởi tơ trời tự se
con trăng đi đấy lại về
người đi còn gắng lời thề giữ chân
lòng trăng xa, cõi người gần
mơ không thấy bến cho thân lỡ đò
........
..........hông viết nữa ....ẹc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét