Thứ Hai, 27 tháng 8, 2007

Vu Lan ...

trưa nay chợt thấy lá vàng

ngoài sân ...rụng xuống ...ngỡ ngàng ...bước chân

nắng xanh xao nỗi ngại ngần

lòng bâng khuâng gọi bao lần ấu thơ

con đitìm những giấc mơ

vườn xưa có bóng Người chờ tháng giêng

cõi nào chung?

... ...cõi nào riêng ?

cù lao chín chữ ...

một niềm xót xa ...

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2007

cổ tích

mộng mơ chú dế

kể chuyện ngày xưa

rằng khi ta bé

chẳng như bây giờ

.

có cỏ xanh hơn

trên đồi mọng nước

có hoa rất thơm

rụng bao điều ước

.

ngày là gió thoảng

đêm là mây trôi

ngẩn ngơ mưa nắng

cũng yêu như người

.

có lời hoa cỏ

có tình gió trăng

có mơ phiêu lãng

có hoài tri âm

.

đời bấy nhiêu năm

mộng bao nhiêu giấc

lữ khách vô tâm

nhớ gì mấy bước

.

rồi quên rồi quên

gió tơ trăng huyền

cỏ hoa nhạt sắc

lòng thành vô duyên

.

nhớ xưa tri âm

dạo khúc bi cầm

mộng là một giấc

mộng là trăm năm ...

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2007

em đang mơ gì đấy ... mùa xuân về trên môi ...

tôi có gì ...?

có một tuổi thơ trải dọc những con đường bụi đỏ

những luống rau cùng với cuốc, cào

những cơn mưa lùa từ phía rừng xa về rầm rập trên mái tôn

những bát cơm, hầu như, hiếm khi nào đúng bữa

những ngọn roi, nhiều hơn tôi đã nhớ ...

có tôi lớn lên, cũng trên những con đường bụi đỏ

đã biết trồng, biết chăm, biết yêu những luống rau

biết buồn theo những cơn mưa, trong những phút mộng mơ, trong những ngày khắp vườn ngập trắng

biết vì sao phải ăn hết bát cơm

biết yêu ba nhiều hơn, khi ba không còn cầm roi nữa

nhưng ...

tôi còn có gì khác không ...?

ừ, có mẹ, có chị, có em ...

bạn bè ư?

...

còn có cô ... xa lắm ...

chỉ còn trong ký ức xa xăm ... giọng trầm ấm đọc Nguyễn Trãi ... còn lời chỉ bảo nhẹ nhàng ...

cho tôi biết thế nào là yêu sống, thế nào là yêu thơ ...

có bao giờ quên không

một bức tranh xưa, một cậu học trò mê ngủ, một bàn tay xoa nhẹ lên đầu, một câu thơ ...

....... em đang mơ gì đấy

....... mùa xuân về trên môi

...

ngày cô đi, em không về được

đã thắp cho cô một nén hương?

...

cổ tích ấu thơ, người lớn đọc có còn rơi nước mắt?

chuyện trăng

cho người về với trăm năm

mộng mơ xưa cũ còn cầm trên tay

rèm thưa gió mỏng trăng dày

trùng tơ tí tách lắt lay lòng người

kể gì sâu cạn đầy vơi

tình sinh như bởi tơ trời tự se

con trăng đi đấy lại về

người đi còn gắng lời thề giữ chân

lòng trăng xa, cõi người gần

mơ không thấy bến cho thân lỡ đò

........

..........hông viết nữa ....ẹc

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2007

chuyện người

cớ gì chưa cảm mà thương

tương tư thì khổ đoạn trường thì đau

nhân gian kể chuyện ngày sau

bướm hoa là tự chuốc sầu bướm hoa

ái tình một niệm mà ra

không hương không phấn, lại là vô duyên

trần gian chi lắm luỵ phiền

vấn vương ba tháng dễ quên một chiều

bởi còn tiếc một chữ yêu…

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2007

chuyện bướm

trước thềm kể chuyện ngày xưa

chợt con bươm bướm như vừa bay ngang

ngoài sân lấm tấm hoa vàng

nụ tinh khôi vẫn còn mang hương nồng

kể từ sáng bướm chiều ong

cánh phiêu du cũng có lòng tương tư

kẻ đi một biệt không từ

kẻ chờ vẫn nặng tình như buổi đầu

trách gì sông rộng trời cao

bước chân phiêu lãng ai nào hỏi ai

thế nên trời rộng sông dài

bướm xuôi cánh bướm, hoa hoài tuổi hoa

người đi không chữ quê nhà

kẻ hoa nở muộn chưa ra khỏi vườn

cớ gì chưa cảm mà thương ...

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2007

chuyện sâu

chuyện xưa một chú sâu non

ngày qua ngày vẫn cuộn tròn giấc mơ

gió trời gieo một câu thơ

cho lòng bén chút mộng mơ kiếp người

cho ngày thêm sắc vui tươi

cho thân bé bỏng biết đời mênh mông

chẳng mơ ngắm vạn cánh đồng

vượt muôn trùng núi triệu dòng sông xa

chỉ xin một góc sân nhà

đón cơn gió mát vẫn qua mỗi ngày

ngắm thêm đôi áng mây bay

đợi đêm lặng xuống và ngày mai lên

ngày qua ngày thật bình yên

giấu tim bé nhỏ vào niềm ước mong

kiếp này đã trót long đong

cũng xin yêu hết chút lòng ấy thôi

để sau nếu kể cho người

hay câu xưa cũ là lời nhả tơ

trước thềm nhắc chuyện ngày xưa ...