ở nơi nào
em khóc
giọt nước mắt rơi
long lanh như ngọc
ngày xưa
...
hay chăng
đã tự bao giờ
sầu inđáy dạ
lệ mờ nét hoa
ngày xưa trong ngọc trắng ngà
mộng trăm hương sắc, mơ hoa nghìn trùng
để giờ ôm lệ thuỷ chung
nét phai cẩm tú
sợi chùng hào hoa
giận chi trời đất bao la
thân là cát bụi
mộng là hơi tăm
đường đời được mấy mươi năm
tay nâng tay hạ, tay cầm tay buông
một ngày gió tự ngàn phương
hoa gầy trong bão
thấyđường nữa không
còn thương ngọn lúa giữa đồng
chớm đông gặp giá, ngậm đòng nữa chi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét