Có cơn gió ùa về
từ miền xa thẳm
ta gọi
những nỗi buồn không tên
nỗi nhớ cũng không tên
gió chẳng nhắc gì đâu
kẻ đi, người ở
vấn vương chi vầng trăng
cho đêm xuống còn nặng mấy nỗi niềm
có một ngày xa
có một vườn hoa
có những ký ức chập chờn cánh mỏng
tha hương tha hương
...
lấy tâm trạng của người mà tìm niềm uẩn khúc
lấy mắt ngẩn ngơ
nhìn đời trong đục
chìm đắm ngày dài không chịu tỉnh cơn mơ
nặng nhọc trói mình
con tằm rút ruột nhả tơ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét