người nằm ngủ đầu non
cho một đêm trăng tròn
cho sao về đáy giếng
cho mối tình con con
cho ta nhớ về em
nơi ngày xưa rất êm
cỏ xanh nơi triền dốc
lá vàng rơi bên thềm
cho ta nhớ về hoa
dài dài con đường xa
bao cánh xinh nhỏ nhỏ
dọc lối theo về nhà
cho ta nhớ hương trà
lửng lơ nơi đầu lưỡi
vị chát còn trên môi
đã nghe ngày xưa gọi
mơ sẽ về mỗi tối
có gặp người cũ không
trần gian trăm ngàn lối
chẳng một ai đi cùng
người nằm ngủ đầu non
ngày xưa bóng trăng tròn
mơn man đôi làn tóc
bao giờ còn trẻ con
Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2007
mơ cuối ...
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2007
cho và nhận ...
ước gì có nhiều để mà cho ...
nhưng BC còn ước nữa ... ước gì có nhiều người sẵn sàng nhận lấy
sinh ra tađã có sẵn một trái tim, một cuộc sống, thế là quá đủ để cho đi ...
nhưng nếu không có người nhận lấy, cuộc đời này sẽ cô độc biết chừng nào.
khi ta nhận thức được rằng ta sống, là ta đã nhận được biết bao nhiêu ... từ mẹ cha, từ quê hương, từ dân tộc, từ cả cái gọi là chất con người mà ta nhận được từ nhân loại ...
cuộc sống này, những thứ rực rỡ nhất, những thứ đẹp đẽ nhất, quý giá nhất, bền vững nhất ... đều không phải những thứ ta giành giật, tranh cướp được, mà là những thứ được cho, và ta nhận ...
tình yêu không phải là khi ta chođi trái tim mình hay sau, và ta nhận về một trái tim, một tâm hồn, cho mà không mất ...
cũng là do người khác cho ta sự tôn trọng, nể phục, ngưỡng mộ ...người ta gọi đó là danh vọng, dù phù ảo
những đồng tiền được trân trọng nhất, hữu ích nhất, ấy là khi ta thiếu thốn, ta được cho, hoặc ta cho người cần nó hơn ta, trong những đồng tiền đó, còn có tình cảm, sự quan tâm chia sẻ động viên
hành trình cuộcđời mỗi người, là một chuỗi cho và nhận, là sợi dây liên kết nhân loại này lại với nhau
... tađã chọn cho mình một con đường như thế, sống và đi, cho những gì ta có, và để nhận ... cuộc sống sẽ đẹp biết bao ...
... ai nhận ? ^ ^
.................
tối đọc bài của BG, chiều đọc của Mây, tự nhiên muốn viết, mọi người nếu đọc nhức đầu, thì bỏ quá cho Bò nhé!^ ^
Thứ Năm, 20 tháng 12, 2007
chiện dzui chế lại
Đi qua blog Jaken, thấy treo bảng chiện cười, lại tự bôi mặt bảo xấu hổ. Tự nhiên thấy vui vui, muốn thể hiện cái tưng tưng của mình cho cả nhà biết! ^ ^. Nên cũng viết ra một cái gọi là ...
...
Chuyện. Sáng đó ghé qua ký túc xá nữ có dziệc ^ ^. Phòng có hai người không đi học, và, mới ngủ dậy!:D Mình được mời ngồi uống Netcafe nơi giường tầng.
Một cô, tất nhiên, phải ra tiếp mình, cô kia đi vào ... soi gương.^ ^
5 phút, mới uống được hai hớp, tự nhiên cô kia kêu bạn vào.
Mà mình chả tò mò lắm đâu, nhưng có cái tai, nên nghe được thế này:
... Tối qua chị bóp kiểu gì vậy, sao giờ nó trên nhỏ dưới to thế này?
... Đâu có, chị bóp từ dưới bóp lên cơ mà, sao nó lại thế ...
... Để em tự bóp vậy ... dz dz dz ... hự, không được ...
.....
... Anh ơi, vào bóp giùm tụi em tí!!!!!!!
..... Mình á!
... Nhanh lên, em nhờ tí mà
Thế rồi tớ run lẩy bẩy đi vào ... thi ... hành ... nghĩa ... vụ.
Hết!
Chuyện chả có gì cả, chỉ là hai cô dùng chung một tuýp kem xoa mặt, loại vỏ thiếc. Cô nhớn hồi tối bóp kiểu gì, để bây giờ nó dồn cục lại, không chịu ra, thế phải nhờ mình, he he.
Chuyện "thật" đấy nhỉ!^^
Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007
cho Bò con
con người, dĩ nhiên, viết ra những bài thơ ...
hôm nay, nhận một tin nhắn, một niềm vui nho nhỏ...
nhận một comment ... mình chợt nhận ra, mình có hơn một niềm vui nho nhỏ ấy, rất nhiều ...
đọc lại chính những câu thơ mình viết ... thấy mình buồn, vui ... thấy được chính mình, rất chân thật
những câu thơ, vốn được viết , sẽ tự có khả năng, viết ra lại mỗi con người
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2007
xa xôi
ở nơi nào
em khóc
giọt nước mắt rơi
long lanh như ngọc
ngày xưa
...
hay chăng
đã tự bao giờ
sầu inđáy dạ
lệ mờ nét hoa
ngày xưa trong ngọc trắng ngà
mộng trăm hương sắc, mơ hoa nghìn trùng
để giờ ôm lệ thuỷ chung
nét phai cẩm tú
sợi chùng hào hoa
giận chi trời đất bao la
thân là cát bụi
mộng là hơi tăm
đường đời được mấy mươi năm
tay nâng tay hạ, tay cầm tay buông
một ngày gió tự ngàn phương
hoa gầy trong bão
thấyđường nữa không
còn thương ngọn lúa giữa đồng
chớm đông gặp giá, ngậm đòng nữa chi
Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2007
trăng đất khách
Có cơn gió ùa về
từ miền xa thẳm
ta gọi
những nỗi buồn không tên
nỗi nhớ cũng không tên
gió chẳng nhắc gì đâu
kẻ đi, người ở
vấn vương chi vầng trăng
cho đêm xuống còn nặng mấy nỗi niềm
có một ngày xa
có một vườn hoa
có những ký ức chập chờn cánh mỏng
tha hương tha hương
...
lấy tâm trạng của người mà tìm niềm uẩn khúc
lấy mắt ngẩn ngơ
nhìn đời trong đục
chìm đắm ngày dài không chịu tỉnh cơn mơ
nặng nhọc trói mình
con tằm rút ruột nhả tơ