Có rất nhiều cách để biện hộ cho cái sự lười!
Hèm!
Ý tớ là, tớ chỉ hơi lười một tí thôi, phần còn lại, là do hoàn cảnh đẩy đưa cả.
Mà cái kẻ tên "lười" ấy, lại có một cô bạn dễ thương, thường gọi là "mê ngủ", rất, rất cực kỳ dễ thương ... và như thế, tháng ngày qua ... bên trong tớ có một mối tơ duyên ... tên "lười" và nàng "mê ngủ" tạo ra một khung cảnh êm đềm ... và tớ ... thấy tháng ngày qua trong dịu ngọt ... hèm! ^^
Đó, các cậu thấy đấy, tớ đã tìm ra một lý do, và ngày mai, ngày kia ... tớ sẽ tìm thêm nữa ... sẽ có cả bản năng nguyên sơ, cả chân lý cuộc đời, nào nhân duyên, nào xác suất, thậm chí viện dẫn đến cả cội nguồn ý thức ... ^^
Và cái kẻ lười biếng và mê ngủ và lắm chuyện ấy, sẽ nhấn chìm cuộc đời mình trong một mớ bòng bong, một mê cung nhỏ xíu không lối thoát ... và các bạn ... sẽ nhìn thấy ở đây ... trên blog này ... hoặc một sự im lặng triền miên ... hoặc, những lời lẽ sáo mòn vô vị, chỉ nhằm tự huyễn hoặc chính mình - rằng mình vẫn sống, ít ra , trên blog ...
Đáng buồn? hay đáng cười? hay chỉ là một sự buồn cười cho cái tôi nhỏ bé?
Thơ ư? nhạc ư? liệu có đáng như một cái đinh ... mà khi người ta vô tình dẫm phải ... sẽ phải chịu chút thời gian đau đớn...
hay nghĩ mình như một cái mầm con, sẽ ... hoặc bị dẫm nát trong vô ý ... hoặc lớn lên, vươn lên, leo lên ... để đón ánh sáng, để nở vài bông hoa ...
hay một cái mầm non, ừ, cũng một cái mầm non, nhưng đã khô sau lớp vỏ già, và sẽ im lặng ra đi như cái cách nó đã đến cuộc đời này ...
... .........................................
...........
...
Có cần đến một giọt sương khuya đánh thức, hay một tia nắng mai, để thấy đời còn rộn rã vui tươi ...
Có cần đôi phút giây yên lặng, để nghe trong sâu thẳm trái tim, vẫn rung động những ước mơ, là le lói mầm ý chí ...
Vẫn tự nói mình, ngày mai hãy sống như hoa cỏ ...
Nhưng liệu có nên buồn, cuộc đời vẫn có "những giấc mơ không tới nổi mặt trời" ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét