Trong cuốn sách mà Thy đưa, tôi tìm thấy một chùm bông giấy. Màu trắng hơi vàng, có lẽ được ngắt khi còn non, nơi cuống vẫn còn lưu lại một ít màu xanh. Cuốn sách, và chùm hoa giấy.
Tôi, ngày xưa, yêu hoa cỏ, và dĩ nhiên, ép chúng. Có thể tôi sẽ khoe với bạn về những bông hoa mà tôi đã ép, không phải bao nhiêu bông, đó là màu sắc, hình dạng, độ mỏng dày, cũng như nó sẽ tồn tại thế nào với không gian mỏng dính giữa hai trang sách. Nơi đó, dường như chúng mãi không chết đi, thời gian của chúng mãi ngừng lại vào lúc lìa cành. Chúng có thể mang theo màu sắc, mùi hương, và cả những cảm xúc của tôi những ngày xa xưa. Bông giấy, chúng vừa là bông, vừa là giấy, những trang nhật ký không chữ.(tôi gọi bông giấy - hoa giấy không chỉ riêng với những chùm bông tím tím trên cánh cổng, dọc những lối đi)
Ngày xưa, tôi ép nhiều, rất nhiều, với sự muôn màu của sắc hoa Đà Lạt. Tôi thích ép chúng khi còn tươi nguyên, như thể đóng băng chúng lại ngay vào lúc đẹp nhất đời hoa, đẹp mãi, tôi nghĩ như thế. Tôi đã từng trồng một số cây hoa, để ngắm, để làm đẹp, nhưng chủ yếu là để có thể hái hoa mà ép, rồi sau đó, đem lên lớp, khoe, và phát hết cho bạn bè!!! Tôi sẽ quên chúng vào ngày hôm sau, hoặc lâu hơn, tuần sau.
Nhưng có một lần cá biệt, có những bông hoa đã được tôi giữ lại rất lâu, không phải của tôi ép, mà từ một cô bạn, tặng tôi. Một ngày như mọi ngày, và hai đứa trẻ như bao đứa trẻ, trao đổi với nhau những món nho nhỏ xinh xinh "của chúng". Nhưng với tôi, cái khoảnh khắc đó vẫn còn nguyên, tận bây giờ. Tôi cho, có lẽ là mấy cánh hồng, hoặc mấy cái gân lá (tôi làm nhiều lắm-vì chúng bền, và có thể nhuộm màu), không nhớ rõ nữa, chỉ là cho thôi, bất ngờ cô bạn ấy, lại lật sách ra, cho tôi mấy bông hoa khô nho nhỏ. Một loài hoa bình thường, những chùm hoa với những bông bé tí như đầu đũa. Chỉ có bốn cánh, một màng vàng nhạt nhỏ nhoi. Nhưng cô bạn ấy lại ép nó, chứ không phải những loài sặc sỡ kia, điều đó thật đặc biệt. Cái cung cách đưa cho tôi cũng rất tự nhiên, không một lời kể, lời khen, không cả một nụ cười. Nghĩa là lần cho ấy có một không khí bình thường đến mức bạn có thể không có thời gian mà nhớ đến nó. Nhưng với tôi, chính cái sự bình thường đó lại làm cho chính nó thành đặc biệt, đến tận bây giờ. Tôi không nhớ những ai đã vui mừng rối rít khi được tôi tặng, hay nụ cười dễ mến khi tặng tôi - có thể hình dung ra, nhưng tôi không nhớ họ.
Cô bạn ấy, thì tôi nhớ, dù chỉ ngồi chung với nhau có vài tháng, duy nhất.
Bạn sẽ hỏi tại sao tôi lại nhớ một điều bình thường trong một không gian bình thường lại lâu dài như thế.
Bởi vì, cô bạn ấy rất khác với mọi người.Một học sinh cá biệt mười lăm tuổi. Trốn học thường xuyên (một lỗi lớn vào thời gian mười năm trước), vẫn hay bị nêu tên trong giờ sinh hoạt lớp.Có thể, với cô giáo, và một số người khác, là gánh nặng trong một lớp chọn. Tôi không nhớ rõ lắm, hình như bạn ấy đã-vẫn từng bị tát-hoặc đánh, vì thái độ lỳ lợm ngoan cố với thầy cô. Một khuôn mặt lạnh lùng, hơi xanh, dửng dưng trước mọi việc diễn ra xung quanh. Một đôi mắt, mà có lẽ luôn có nỗi buồn trong đó, tôi nghĩ. Có người còn bảo rằng hãy để ý nơi cổ tay áo vẫn thường được cô kéo xuống, sẽ thấy được những vết kim! Một thằng con trai mười lăm tuổi thì sẽ nghĩ gì đây? Không gì hết! Tôi vẫn luôn vô tư như thế, tận bây giờ. Có lẽ đó là lý do mà tôi nhận thấy điều bình thường đặc biệt nơi cô ấy. Một tâm hồn, có lẽ không còn lành lặn, vẫn là một cô gái nhỏ, vẫn rất yêu hoa, cho dù là thứ hoa nhỏ xíu vô danh.
Rồi đột nhiên, cô bạn ấy biến mất, như chưa từng đến lớp này, chỉ còn một chỗ trống bên cạnh. Tôi nhớ nét mặt ấy, đôi mắt ấy, và cả cái chỗ trống ấy, những kỷ niệm không được đặt tên.
Như một bông hoa vô danh, nhỏ xíu, giữ lại cái màu vàng nhạt nơi dáng vẻ mỏng manh cuối cùng. Có tốt hay không nếu tôi cố tiếp xúc sâu hơn với tâm hồn đáng thương ấy, có thể hay không? Vẫn như mới hôm qua, hay là đã xa, gần mười năm trước ...
Người ta thường nhận ra, hiểu thêm, sau khi đã bỏ lỡ những cơ hội, mà tháng năm không cho được bao nhiêu ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét