Thứ Tư, 31 tháng 10, 2007

hoa bên cửa sổ

có bóng ai

sáng nay

gót hài qua ngõ

để cho ta

giật mình

bỡ ngỡ

phải rằng xuân sang?

có phải không

ngoài song kia

nắng vẫn hoe vàng

bên đôi chiếc lá

muộn màng

thu cũ

có nụ tầm xuân

ngập ngừng

tựa cửa

ấu thơ về trong nhịp tháng năm qua

...

lòng có còn xanh...

còn bướm ...

còn hoa ...

bao lối nhỏ

aiđi

còn nh lại

một sớm đầu xuân

một người con gái

gió xưa

nắng

nụ tầm xuân còn tựa cửa nhà ai ....

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2007

lảm nhảm lười

Có rất nhiều cách để biện hộ cho cái sự lười!

Hèm!

Ý tớ là, tớ chỉ hơi lười một tí thôi, phần còn lại, là do hoàn cảnh đẩy đưa cả.

Mà cái kẻ tên "lười" ấy, lại có một cô bạn dễ thương, thường gọi là "mê ngủ", rất, rất cực kỳ dễ thương ... và như thế, tháng ngày qua ... bên trong tớ có một mối tơ duyên ... tên "lười" và nàng "mê ngủ" tạo ra một khung cảnh êm đềm ... và tớ ... thấy tháng ngày qua trong dịu ngọt ... hèm! ^^

Đó, các cậu thấy đấy, tớ đã tìm ra một lý do, và ngày mai, ngày kia ... tớ sẽ tìm thêm nữa ... sẽ có cả bản năng nguyên sơ, cả chân lý cuộc đời, nào nhân duyên, nào xác suất, thậm chí viện dẫn đến cả cội nguồn ý thức ... ^^

Và cái kẻ lười biếng và mê ngủ và lắm chuyện ấy, sẽ nhấn chìm cuộc đời mình trong một mớ bòng bong, một mê cung nhỏ xíu không lối thoát ... và các bạn ... sẽ nhìn thấy ở đây ... trên blog này ... hoặc một sự im lặng triền miên ... hoặc, những lời lẽ sáo mòn vô vị, chỉ nhằm tự huyễn hoặc chính mình - rằng mình vẫn sống, ít ra , trên blog ...

Đáng buồn? hay đáng cười? hay chỉ là một sự buồn cười cho cái tôi nhỏ bé?

Thơ ư? nhạc ư? liệu có đáng như một cái đinh ... mà khi người ta vô tình dẫm phải ... sẽ phải chịu chút thời gian đau đớn...

hay nghĩ mình như một cái mầm con, sẽ ... hoặc bị dẫm nát trong vô ý ... hoặc lớn lên, vươn lên, leo lên ... để đón ánh sáng, để nở vài bông hoa ...

hay một cái mầm non, ừ, cũng một cái mầm non, nhưng đã khô sau lớp vỏ già, và sẽ im lặng ra đi như cái cách nó đã đến cuộc đời này ...

... .........................................

...........

...

Có cần đến một giọt sương khuya đánh thức, hay một tia nắng mai, để thấy đời còn rộn rã vui tươi ...

Có cần đôi phút giây yên lặng, để nghe trong sâu thẳm trái tim, vẫn rung động những ước mơ, là le lói mầm ý chí ...

Vẫn tự nói mình, ngày mai hãy sống như hoa cỏ ...

Nhưng liệu có nên buồn, cuộc đời vẫn có "những giấc mơ không tới nổi mặt trời" ...

buồn ngủ

Thu giã biệt lòng ta ngoài cửa sổ

Chiếc lá buồn ngơ ngẩn dựa bên song

Mơ giấc cũ, tháng ngày thiêm thiếp ngủ

Lọt rèm thưa đôi hạt nắng đầu đông

.

Không muốn dậy, ngày còn bao dài ngắn

Tuổi thân yêu ta để lại đâu rồi

Kìa thong thả chiều về cho chút nắng

Gợi trong lòng hờ hững tháng năm trôi

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2007

bông giấy

Trong cuốn sách mà Thy đưa, tôi tìm thấy một chùm bông giấy. Màu trắng hơi vàng, có lẽ được ngắt khi còn non, nơi cuống vẫn còn lưu lại một ít màu xanh. Cuốn sách, và chùm hoa giấy.

Tôi, ngày xưa, yêu hoa cỏ, và dĩ nhiên, ép chúng. Có thể tôi sẽ khoe với bạn về những bông hoa mà tôi đã ép, không phải bao nhiêu bông, đó là màu sắc, hình dạng, độ mỏng dày, cũng như nó sẽ tồn tại thế nào với không gian mỏng dính giữa hai trang sách. Nơi đó, dường như chúng mãi không chết đi, thời gian của chúng mãi ngừng lại vào lúc lìa cành. Chúng có thể mang theo màu sắc, mùi hương, và cả những cảm xúc của tôi những ngày xa xưa. Bông giấy, chúng vừa là bông, vừa là giấy, những trang nhật ký không chữ.(tôi gọi bông giấy - hoa giấy không chỉ riêng với những chùm bông tím tím trên cánh cổng, dọc những lối đi)

Ngày xưa, tôi ép nhiều, rất nhiều, với sự muôn màu của sắc hoa Đà Lạt. Tôi thích ép chúng khi còn tươi nguyên, như thể đóng băng chúng lại ngay vào lúc đẹp nhất đời hoa, đẹp mãi, tôi nghĩ như thế. Tôi đã từng trồng một số cây hoa, để ngắm, để làm đẹp, nhưng chủ yếu là để có thể hái hoa mà ép, rồi sau đó, đem lên lớp, khoe, và phát hết cho bạn bè!!! Tôi sẽ quên chúng vào ngày hôm sau, hoặc lâu hơn, tuần sau.

Nhưng có một lần cá biệt, có những bông hoa đã được tôi giữ lại rất lâu, không phải của tôi ép, mà từ một cô bạn, tặng tôi. Một ngày như mọi ngày, và hai đứa trẻ như bao đứa trẻ, trao đổi với nhau những món nho nhỏ xinh xinh "của chúng". Nhưng với tôi, cái khoảnh khắc đó vẫn còn nguyên, tận bây giờ. Tôi cho, có lẽ là mấy cánh hồng, hoặc mấy cái gân lá (tôi làm nhiều lắm-vì chúng bền, và có thể nhuộm màu), không nhớ rõ nữa, chỉ là cho thôi, bất ngờ cô bạn ấy, lại lật sách ra, cho tôi mấy bông hoa khô nho nhỏ. Một loài hoa bình thường, những chùm hoa với những bông bé tí như đầu đũa. Chỉ có bốn cánh, một màng vàng nhạt nhỏ nhoi. Nhưng cô bạn ấy lại ép nó, chứ không phải những loài sặc sỡ kia, điều đó thật đặc biệt. Cái cung cách đưa cho tôi cũng rất tự nhiên, không một lời kể, lời khen, không cả một nụ cười. Nghĩa là lần cho ấy có một không khí bình thường đến mức bạn có thể không có thời gian mà nhớ đến nó. Nhưng với tôi, chính cái sự bình thường đó lại làm cho chính nó thành đặc biệt, đến tận bây giờ. Tôi không nhớ những ai đã vui mừng rối rít khi được tôi tặng, hay nụ cười dễ mến khi tặng tôi - có thể hình dung ra, nhưng tôi không nhớ họ.

Cô bạn ấy, thì tôi nhớ, dù chỉ ngồi chung với nhau có vài tháng, duy nhất.

Bạn sẽ hỏi tại sao tôi lại nhớ một điều bình thường trong một không gian bình thường lại lâu dài như thế.

Bởi vì, cô bạn ấy rất khác với mọi người.Một học sinh cá biệt mười lăm tuổi. Trốn học thường xuyên (một lỗi lớn vào thời gian mười năm trước), vẫn hay bị nêu tên trong giờ sinh hoạt lớp.Có thể, với cô giáo, và một số người khác, là gánh nặng trong một lớp chọn. Tôi không nhớ rõ lắm, hình như bạn ấy đã-vẫn từng bị tát-hoặc đánh, vì thái độ lỳ lợm ngoan cố với thầy cô. Một khuôn mặt lạnh lùng, hơi xanh, dửng dưng trước mọi việc diễn ra xung quanh. Một đôi mắt, mà có lẽ luôn có nỗi buồn trong đó, tôi nghĩ. Có người còn bảo rằng hãy để ý nơi cổ tay áo vẫn thường được cô kéo xuống, sẽ thấy được những vết kim! Một thằng con trai mười lăm tuổi thì sẽ nghĩ gì đây? Không gì hết! Tôi vẫn luôn vô tư như thế, tận bây giờ. Có lẽ đó là lý do mà tôi nhận thấy điều bình thường đặc biệt nơi cô ấy. Một tâm hồn, có lẽ không còn lành lặn, vẫn là một cô gái nhỏ, vẫn rất yêu hoa, cho dù là thứ hoa nhỏ xíu vô danh.

Rồi đột nhiên, cô bạn ấy biến mất, như chưa từng đến lớp này, chỉ còn một chỗ trống bên cạnh. Tôi nhớ nét mặt ấy, đôi mắt ấy, và cả cái chỗ trống ấy, những kỷ niệm không được đặt tên.

Như một bông hoa vô danh, nhỏ xíu, giữ lại cái màu vàng nhạt nơi dáng vẻ mỏng manh cuối cùng. Có tốt hay không nếu tôi cố tiếp xúc sâu hơn với tâm hồn đáng thương ấy, có thể hay không? Vẫn như mới hôm qua, hay là đã xa, gần mười năm trước ...

Người ta thường nhận ra, hiểu thêm, sau khi đã bỏ lỡ những cơ hội, mà tháng năm không cho được bao nhiêu ...

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2007

nháp

rộngđường buồn gọi người đi

xa xôi còn cóđược gì nữa không

ngày qua má phấn môi hồng

mà nay cánh bạc chẳng mong nhụy vàng

ngẩn ngơ dưới cửa nhìn trăng

tình hưý giả ...

hhhh, tình hư ý giả ... vốn có thứ gì là thật đâu

tuổi vừa đôi niên giáp, bạn bè còn sót ai, hiểu ai, ai hiểu ...