Thứ Ba, 19 tháng 6, 2007

đói bụng ... nhớ ba và su su

Hôm trước ghé Nhạn Môn Quan, đọc một post cũ, thấy anh em kháo nhau về con "đuồng". Cái tên nghe lạ hoắc, nhưng ai cũng đua nhau khen. Rằng nó là một loại sâu sống trên cây dừa, hút dưỡng chất thơm ngọt béo bổ của dừa mà sống. Nên, nó cũng béo bổ và đầy dinh dưỡng như ... cùi dừa, lại thơm ngọt như nước dừa. Rằng nếu gắp 1 con còn đang ngọ nguậy, bỏ vào dĩa mắm, đợi nó "tắm" xong, gắp ra ... nhoằm nhoằm !!!!!!! Nhưng mà, vì nó sống trên cây dừa, lại hút chích cây dừa, nên cây nào mà có nó thì coi như đi tong, mà muốn bắt được nó thì phải hạ nguyên cây, hix, cho nên, thường chỉ có vua chúa ngày xưa mới được xơi thôi. Em chả mơ!

Lại nhớ ngày trước nghe lỏm mấy tiền bối được món ốc. Bắt một con ốc bươu to, gõ cho dập hết lớp vỏ đá vôi. Lại kiếm một trái dừa không non không già, vát ngang miệng, thả con ốc vào trong đó. Rồi lấy miếng vát đậy lên, buộc kỹ, đem chôn vào chỗ mát ..... .... ... một thời gian sau (cái này các bác ấy không nói rõ bao lâu, chắc dấu nghề!^^), đào nó lên, mở ra! Nghe bảo rằng con ốc ấy, nó bị hư hết vỏ, nên nó lấy nguyên trái dừa làm vỏ luôn, và , hì hì, quan trọng nhất, nó sống bằng nước dừa và cơm dừa ... và nếu như để đủ thời gian, đủ ẩm độ nhiệt độ abc xyz , thì con ốc sẽ ăn hết bên trong trái dừa, và dĩ nhiên, bự gần bằng trái dừa!!!!! Không biết thái miếng "ốc" to cỡ bàn tay, chấm mắm ớt, thả vào miệng nó như thế nào nhỉ!

Hì, cho dù là con đuồng bò ngọ nguậy trong chén mắm, hay con ốc bơi ngọ nguậy trong chậu mắm, mình cũng chưa từng thấy, nói gì nếm thử, đành nuốt nước bọt mà gặm cùi dừa đỡ thèm thôi.

Nhưng món ngon, không nhất thiết phải cầu kỳ khó khăn như thế, nó có sẵn xung quanh, chỉ chờ ta ĐÓI! Hồi học ngoài Đà Nẵng, mỗi đầu tháng thường mua sẵn hai thùng mỳ để dành, và luôn luôn, hữu dụng vào những ngày cuối tháng. Đơn giản chỉ cần vài múi tỏi, xào sơ cùng rau muống chẻ, bỏ mỳ vào, vẫn ngon như thường.

...

Ngày còn ở nhà, vẫn thích đọt khoai lang, dù luộc xào hay canh, luôn hết trước những cá thịt trên mâm. Như cuộc hành trình về nguồn cội, khi đi xa, thứ có thể gọi về những cảm xúc ấu thơ chính là vị rau lang đăng đắng ngòn ngọt trên đầu lưỡi, là cái màu nước xanh ngọt mát, là ba, ừ, có ba, thường vẫn la một tí, nếu mình hái đọt hơi già!

Đi xa hơn, thật xa, từ những đợt giá lạnh đầu tiên trên đất Đà Lạt, đến tuổi thơ chạy dọc những con đường đất đỏ, đến những cơn mưa lạnh run người, những mùa dã quỳ cuối cùng thời trung học ... nơi ấy, vẫn âm thầm bò lan một thứ "rau" khác, su su!^^

Cái ký ức xa xưa nhất về Đà Lạt, đã có một giàn su su rộng mênh mông của ba, trồng dọc theo bờ rào Học viện, những cọng kẽm gai thấp lè tè, nặng trĩu, trái nhiều lắm. Dưới ấy là cả một mê cung, một trận đồ đuổi bắt quanh những bụi su. Có cả một cô bé nhỏ xinh, chạy lúp xúp trong chiếc áo khoác vải bông sọc đỏ. Ngày đó ... mình không nhớ mùi vị su su.

Rời bỏ căn phòng tập thể khu Đ (thường được gọi là khu bố con, tự hiểu), có cả mẹ và chị, các em nữa, nhà mới nằm trên sườn đồi, sau lưng là rừng thông, bên phải là bãi lầy, và xa phía dưới là suối. Những trái su giống mang ra từ vườn cũ lại bò trên cái giàn mà ba mới bắc, và bữa cơm, ngày nào cũng thấy su su. Lúc này mình khoảng 8 tuổi, đủ lớn để tự nấu cơm, và để nhớ mùi vị su su thế nào. Cả vị ngọt của trái su nấu canh, hoặc vị bùi của đọt su xào (ngon lắm đó), đến cả cái vị rất chán của su su ...luộc, hix, một rổ to! Xen trong đó, có một thứ, lạ, ngon, hiếm nữa, mà khi được hỏi, 99% người tớ quen đều nói "có thật à?", đó là ... củ su su!^^

Chỉ những gia đình nào gắn bó với su su như nhà mình mới có dịp được thưởng thức thứ này. Khi dây su đã già, hoặc bụi su đã lụi, hoặc ... nếu thèm quá(^_^), có thể đào theo rễ su dưới đất, thường khá sâu. Ta sẽ được những củ xù xì trông tựa như củ sắn, bên trong mềm xốp như củ đậu, và sau khi chế biến ... ực ... khó tả lắm, nhưng chắc chắn sẽ có một lớp dinh dưới đáy nồi, củ này nhiều bột lắm, mà lại mát nữa.

Sau này, khi đi học xa, gọi điện về, vẫn thường hay nghe ba bảo "sáng nay ba mới hái su", lại thấy muốn khóc. Đà Lạt, còn mỗi mình ba, với căn nhà, mấy con mèo con chó, hai con ngỗng nữa, và một giàn su su. Đà Lạt, có gió lạnh, có mưa nhè nhẹ, có đường đất đỏ, có dã quỳ ... như một bức tranh, có thêm một ông già với giỏ su ra chợ....

Ba, năm nay ngoài sáu mươi, tóc bắt đầu hoa râm, hàm trên răng chỉ còn một cái, cơm ngày ba bữa mười hai chén, rượu mỗi tuần một can. Ba, vẫn làm thơ "một bát mỳ tôm hai trứng gà", vẫn thường cười "tao còn khoẻ lắm".

Không có nhận xét nào: