Chuyện ngày xưa, ta lớp 9, anh rể làm bên hội văn nghệ, ở nhà có máy tính (thời đó chẳng có nhiều như bây giờ), vẫn thường có một cô chị nào đấy trong clb sáng tác ngồi máy gõ bài. Một lần ta qua chơi, anh bận, bảo xuống ngồi chơi, bảo chị ấy gõ giùm bài thơ nào mình thấy hay ho. Hì hì, mình đọc cho chị ấy gõ "Mưa chiều" (title mới đặt, trước chả đặt tên bao giờ), mình chả đưa ra đây đâu, ngố, nó có một đoạn thế này:
Con mưa buồn lạc lối
Làm chậm bước chân ai
Người mong mưa mau tạnh
Mà mưa cứ rơi hoài
Tớ cũng chả biết chị này làm cái gì, cảm nhận văn thơ thế nào, dưng mà, sau khi gõ xong chị ấy phán một câu "em còn tí tuổi mà làm thơ già thế!!!" Già á? Bài này ta làm từ năm ngoái cơ mà!^^ Lúc ấy còn trẻ chán, he he!
.....
Chuyện nay, ta xách cặp trốn từ phòng máy ra, đến đầu cầu thang gặp mấy cô bé, ta chợt liếc nhìn vào một cô xinh xinh (con mắt nó tự nhiên thế, chả cố ý đâu), thế là, cô ấy có vẻ thẹn, rồi ... cúi người chào!!!! Mình già thật sao?
Cũng chả trách được buổi sáng đi xe bus, cậu tiếp viên soát vé nghi ngại nhìn cái vé tháng, rồi còn định bắt ta lôi thẻ SV ra chứng minh cho bằng được.
Già !!!! Em mới 24 tuổi thôi, ai nói 24 không thể là sinh viên cơ chứ, mà em còn định kiếm một cái ghế, ngồi thêm vài năm nữa ở trường Nhân Văn, lúc ấy mấy anh mấy chị đừng kêu em già mà tội!^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét