Ngày mai là hết nửa năm
Tối nay ta lại sờ cằm đếm râu
Hôm kia vừa gọt cái đầu
Hôm nay nhẵn nhụi lại ngầu như ai
^^
Ngày mai là hết nửa năm
Tối nay ta lại sờ cằm đếm râu
Hôm kia vừa gọt cái đầu
Hôm nay nhẵn nhụi lại ngầu như ai
^^
Hạ đến trong chiều nay có kẻ
Trùm chăn đợi những giấc mơ hoa
Sờ cằm oán trách đời thậm tệ
Thiếu thơ thiếu rượu thiếu cả trà
Móc túi ra được dăm đồng lẻ
Ra đường tìm quán Net online
Ba khìn 1 tiếng đời vẫn thế
Lên net, ta là ... anh đẹp giai
he he he, ặc ặc, chít mất
Hôm trước ghé Nhạn Môn Quan, đọc một post cũ, thấy anh em kháo nhau về con "đuồng". Cái tên nghe lạ hoắc, nhưng ai cũng đua nhau khen. Rằng nó là một loại sâu sống trên cây dừa, hút dưỡng chất thơm ngọt béo bổ của dừa mà sống. Nên, nó cũng béo bổ và đầy dinh dưỡng như ... cùi dừa, lại thơm ngọt như nước dừa. Rằng nếu gắp 1 con còn đang ngọ nguậy, bỏ vào dĩa mắm, đợi nó "tắm" xong, gắp ra ... nhoằm nhoằm !!!!!!! Nhưng mà, vì nó sống trên cây dừa, lại hút chích cây dừa, nên cây nào mà có nó thì coi như đi tong, mà muốn bắt được nó thì phải hạ nguyên cây, hix, cho nên, thường chỉ có vua chúa ngày xưa mới được xơi thôi. Em chả mơ!
Lại nhớ ngày trước nghe lỏm mấy tiền bối được món ốc. Bắt một con ốc bươu to, gõ cho dập hết lớp vỏ đá vôi. Lại kiếm một trái dừa không non không già, vát ngang miệng, thả con ốc vào trong đó. Rồi lấy miếng vát đậy lên, buộc kỹ, đem chôn vào chỗ mát ..... .... ... một thời gian sau (cái này các bác ấy không nói rõ bao lâu, chắc dấu nghề!^^), đào nó lên, mở ra! Nghe bảo rằng con ốc ấy, nó bị hư hết vỏ, nên nó lấy nguyên trái dừa làm vỏ luôn, và , hì hì, quan trọng nhất, nó sống bằng nước dừa và cơm dừa ... và nếu như để đủ thời gian, đủ ẩm độ nhiệt độ abc xyz , thì con ốc sẽ ăn hết bên trong trái dừa, và dĩ nhiên, bự gần bằng trái dừa!!!!! Không biết thái miếng "ốc" to cỡ bàn tay, chấm mắm ớt, thả vào miệng nó như thế nào nhỉ!
Hì, cho dù là con đuồng bò ngọ nguậy trong chén mắm, hay con ốc bơi ngọ nguậy trong chậu mắm, mình cũng chưa từng thấy, nói gì nếm thử, đành nuốt nước bọt mà gặm cùi dừa đỡ thèm thôi.
Nhưng món ngon, không nhất thiết phải cầu kỳ khó khăn như thế, nó có sẵn xung quanh, chỉ chờ ta ĐÓI! Hồi học ngoài Đà Nẵng, mỗi đầu tháng thường mua sẵn hai thùng mỳ để dành, và luôn luôn, hữu dụng vào những ngày cuối tháng. Đơn giản chỉ cần vài múi tỏi, xào sơ cùng rau muống chẻ, bỏ mỳ vào, vẫn ngon như thường.
...
Ngày còn ở nhà, vẫn thích đọt khoai lang, dù luộc xào hay canh, luôn hết trước những cá thịt trên mâm. Như cuộc hành trình về nguồn cội, khi đi xa, thứ có thể gọi về những cảm xúc ấu thơ chính là vị rau lang đăng đắng ngòn ngọt trên đầu lưỡi, là cái màu nước xanh ngọt mát, là ba, ừ, có ba, thường vẫn la một tí, nếu mình hái đọt hơi già!
Đi xa hơn, thật xa, từ những đợt giá lạnh đầu tiên trên đất Đà Lạt, đến tuổi thơ chạy dọc những con đường đất đỏ, đến những cơn mưa lạnh run người, những mùa dã quỳ cuối cùng thời trung học ... nơi ấy, vẫn âm thầm bò lan một thứ "rau" khác, su su!^^
Cái ký ức xa xưa nhất về Đà Lạt, đã có một giàn su su rộng mênh mông của ba, trồng dọc theo bờ rào Học viện, những cọng kẽm gai thấp lè tè, nặng trĩu, trái nhiều lắm. Dưới ấy là cả một mê cung, một trận đồ đuổi bắt quanh những bụi su. Có cả một cô bé nhỏ xinh, chạy lúp xúp trong chiếc áo khoác vải bông sọc đỏ. Ngày đó ... mình không nhớ mùi vị su su.
Rời bỏ căn phòng tập thể khu Đ (thường được gọi là khu bố con, tự hiểu), có cả mẹ và chị, các em nữa, nhà mới nằm trên sườn đồi, sau lưng là rừng thông, bên phải là bãi lầy, và xa phía dưới là suối. Những trái su giống mang ra từ vườn cũ lại bò trên cái giàn mà ba mới bắc, và bữa cơm, ngày nào cũng thấy su su. Lúc này mình khoảng 8 tuổi, đủ lớn để tự nấu cơm, và để nhớ mùi vị su su thế nào. Cả vị ngọt của trái su nấu canh, hoặc vị bùi của đọt su xào (ngon lắm đó), đến cả cái vị rất chán của su su ...luộc, hix, một rổ to! Xen trong đó, có một thứ, lạ, ngon, hiếm nữa, mà khi được hỏi, 99% người tớ quen đều nói "có thật à?", đó là ... củ su su!^^
Chỉ những gia đình nào gắn bó với su su như nhà mình mới có dịp được thưởng thức thứ này. Khi dây su đã già, hoặc bụi su đã lụi, hoặc ... nếu thèm quá(^_^), có thể đào theo rễ su dưới đất, thường khá sâu. Ta sẽ được những củ xù xì trông tựa như củ sắn, bên trong mềm xốp như củ đậu, và sau khi chế biến ... ực ... khó tả lắm, nhưng chắc chắn sẽ có một lớp dinh dưới đáy nồi, củ này nhiều bột lắm, mà lại mát nữa.
Sau này, khi đi học xa, gọi điện về, vẫn thường hay nghe ba bảo "sáng nay ba mới hái su", lại thấy muốn khóc. Đà Lạt, còn mỗi mình ba, với căn nhà, mấy con mèo con chó, hai con ngỗng nữa, và một giàn su su. Đà Lạt, có gió lạnh, có mưa nhè nhẹ, có đường đất đỏ, có dã quỳ ... như một bức tranh, có thêm một ông già với giỏ su ra chợ....
Ba, năm nay ngoài sáu mươi, tóc bắt đầu hoa râm, hàm trên răng chỉ còn một cái, cơm ngày ba bữa mười hai chén, rượu mỗi tuần một can. Ba, vẫn làm thơ "một bát mỳ tôm hai trứng gà", vẫn thường cười "tao còn khoẻ lắm".

lá vàng rụng xuống chiều nay ...
sông ngơ ngẩn nắng, gió vầy gót chân
người đi vạn dặm phong trần
hồn nơi bến cũ bâng khuâng đợi đò

tình hình là rất tình hình!
đã mấy ngày nay ta lâm vào một tình trạng khá khủng hoảng, nghĩ ngợi lung tung, đầu óc rối mù, cả những thói quen ưa thích cũng không còn sức cám dỗ, chỉ muốn ngủ, dù lúc nào cũng thừa ngủ... khủng hoảng thật rồi!
không biết viết gì, nhưng trong đầu lại có hàng vạn thứ như chực chờ nhảy xổ vào trang chữ, chúng chen lấn dẫm đạp lên nhau, đến nỗi nếu ta viết ra, không biết sẽ được một mớ hỗn độn gì, và cả nhà sẽ trợn mắt nhăn mặt lên mà đọc những thứ củ chuối như thế, không hay ho một tí nào .... a a a
ta có thể đổ lỗi cho thời tiết, hoặc nói vì tình hình học hành, hoặc gia đình, hoặc abc xyz … nhưng ta thích nghĩ rằng do bản thân hơn, như thế sẽ có một lý do rất ư chính đáng để mình thay đổi!^^
sáng nay, trốn một buổi lên trường, nghe vài bài nhạc, và quyết định tắt ngay, đi xuống nhà rửa chén để lấy lại tỉnh táo, khi quay lên, ta đã biết đuợc mình nên viết gì...
Tình hình là ta sẽ nghỉ ngơi tí chút, bớt đọc, bớt nghe, bớt đi, bớt viết, bớt suy nghĩ ... để có thể bớt đi một chútcrazy!!! Nên ta tạm biệt bà con mấy bữa, cũng có thể chỉ cần tuần sau, hoặc tháng sau ... hoặc, đơn giản, chỉ ngày mai, ta lại lên đây viết tiếp, ^^, cũng giống như một cơn cảm nắng mà thôi.
Chào cả nhà, tớ đi ngủ đây!!!!!!!!!!!!!!!!

Ta đi còn gửi lại
Chút tình thơm cỏ cây
Trái tim chưa biết cháy
Đã nguội than bao ngày
.
Không phải mộng cao xa
không là tình vời vợi
Lòng chỉ mơ đoá hoa
Ngỡ trong tầm tay với
.
Thôi thì xa thì xa
Hoa bên đường cứ nở
Trăng lên rồi trăng tà
Bao lần ta dám ngỏ
.
Một đôi câu thơ cũ
Đọc hoài bao nhiêu người
Chỉ mong ai tri ngộ
Dù duy một lần thôi
.
Không còn gì hoa cỏ
Lại tiếc gì gió trăng
Lòng theo nước trôi mãi
Bao giờ trong trăm năm
...
Ta còn mấy đoá hoa
Ép hoài trang thơ ấy
Thôi cho đứt đoạn vậy
Nước trôi còn bao xa
.
ngày ... tháng ... năm ...
Chuyện ngày xưa, ta lớp 9, anh rể làm bên hội văn nghệ, ở nhà có máy tính (thời đó chẳng có nhiều như bây giờ), vẫn thường có một cô chị nào đấy trong clb sáng tác ngồi máy gõ bài. Một lần ta qua chơi, anh bận, bảo xuống ngồi chơi, bảo chị ấy gõ giùm bài thơ nào mình thấy hay ho. Hì hì, mình đọc cho chị ấy gõ "Mưa chiều" (title mới đặt, trước chả đặt tên bao giờ), mình chả đưa ra đây đâu, ngố, nó có một đoạn thế này:
Con mưa buồn lạc lối
Làm chậm bước chân ai
Người mong mưa mau tạnh
Mà mưa cứ rơi hoài
Tớ cũng chả biết chị này làm cái gì, cảm nhận văn thơ thế nào, dưng mà, sau khi gõ xong chị ấy phán một câu "em còn tí tuổi mà làm thơ già thế!!!" Già á? Bài này ta làm từ năm ngoái cơ mà!^^ Lúc ấy còn trẻ chán, he he!
.....
Chuyện nay, ta xách cặp trốn từ phòng máy ra, đến đầu cầu thang gặp mấy cô bé, ta chợt liếc nhìn vào một cô xinh xinh (con mắt nó tự nhiên thế, chả cố ý đâu), thế là, cô ấy có vẻ thẹn, rồi ... cúi người chào!!!! Mình già thật sao?
Cũng chả trách được buổi sáng đi xe bus, cậu tiếp viên soát vé nghi ngại nhìn cái vé tháng, rồi còn định bắt ta lôi thẻ SV ra chứng minh cho bằng được.
Già !!!! Em mới 24 tuổi thôi, ai nói 24 không thể là sinh viên cơ chứ, mà em còn định kiếm một cái ghế, ngồi thêm vài năm nữa ở trường Nhân Văn, lúc ấy mấy anh mấy chị đừng kêu em già mà tội!^^..........ấy là một điều bị lãng quên quá rồi, cáo nói. Nó có nghĩa là " tạo lên những liên hệ .."
– Tạo lên những liên hệ?
– Đúng như vậy, con cáo nói. Đối với tớ hiện giờ cậu chỉ là một cậu bé hoàn toàn giống trăm nghìn cậu bé khác. Và tớ chẳng cần gì ở cậu. Và cậu cũng chẳng cần gì ở tớ. Tớ đối đối với cậu chỉ là một con cáo giống như trăm nghìn con cáo. Nhưng, nếu cậu cảm hoá tớ, cậu sẽ là duy nhất trên đời...
– Tớ bắt đầu hiểu, ông hoàng nhỏ nói. Có một bông hoa ...tớ nghĩ là nàng cảm hoá tớ...
..............................
– Đời tớ tẻ nhạt. Tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả loài gà đều giống nhau, và tất cả loài người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơi chán. Nhưng nếu cậu cảm tớ, đời tớ sẽ rực nắng. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân khác. Các bước chân khác sẽ làm cho tớ chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân của cậu lại sẽ gọi tớ từ hang chạy ra, như là một điệu nhạc. Và cậu hãy nhìn kia! Cậu thấy không, ở kia, những đồng lúa mì ấy? Tớ không ăn bánh mì. Lúa mì đối với tớ là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì đối với tớ chẳng có gì khêu gợi. Cái đó buồn lắm. Nhưng cậu có mái tóc mầu vàng kim. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu cảm hoá tớ! Lúa mì, vốn màu vàng kim, sẽ gợi cho tớ kỷ niệm về cậu. Và tớ sẽ yêu tiếng gió reo trong lúa mì...
Cáo im lặng và nhìn ông hoàng nhỏ một lúc lâu:
– Nếu cậu vui lòng, hãy cảm hoá tớ đi, cáo nói!
– Tớ cũng muốn thế lắm, ông hoàng nhỏ trả lời, nhưng tớ không có nhiều thì giờ. Tớ cần tìm kiếm nhiều bạn và tìm hiểu bao nhiêu sự vật.
– Người ta chỉ hiểu được những vật người ta đã cảm hoá, cáo nói. Loài người bây giờ không còn đủ thì giờ hiểu cái gì hết. Họ mua những vật làm sẵn ở các nhà buôn. Nhưng không ở đâu có nhà buôn bạn, con người không có bạn nữa. Nếu cậu muốn có một người bạn, hãy cảm hoá tớ!
– Phải làm sao? ông hoàng nhỏ hỏi.
– Phải thật kiên nhẫn, cáo trả lời. Ban đầu cậu hãy ngồi hơi xa tớ một tí, như thế, ở trong cỏ. Tớ dưa mắt liếc nhìn cậu, và cậu chẳng nói gì cả. Ngôn ngữ là nguồn gốc của ngộ nhận. Nhưng mỗi ngày, cậu có thể ngồi gần một tí...