ta hỏi giấc mơ
em có nhớ chăng
sương giăng đầu ngõ
vấn vít bàn chân thơm lối quen
có nhớ chăng
vườn ta xưa hoa vẫn nở
đợi người về
đợi một bàn tay
ấp ủ niềm thơ say ngất ngây
em nhé
để thấy tháng ngày cho rượu sẽ lên men
để nhớ ngày xưa ca hát ...
... lòng ta là hương cốm,
tay ai làm lá sen ...
...
...
gió với trăng, chỉ đủ gọi tri âm
cốm với sen, ấy gọi là tri kỷ
gió trăng ngàn năm cũng vẫn là trăng với gió
sen với cốm ta có nét bùi vị ngọt, toả thơm hương
thêm một chút ngất ngây, một ít tháng ngày
và rồi rượu sẽ lên men
...
mỗi lúc yêu đời hơn, ta lại muốn về nhà hơn một chút, ^ ^, cái tư vị của vạn dặm đường xa đợi dưới chân mình ...
3 nhận xét:
Vẫn tự hỏi lòng mình là hương cốm..
Chả biết tay ai làm lá sen..
Suốt đời ta tìm tri kỷ nơi đâu??
uh, xưa từng rất thích 2 câu này đấy^^
Đăng nhận xét