ta có một cửa sổ
hướng tây
đón cái nắng gay gắt của Sài Gòn vào mỗi buổi chiều
cũng như
mưa vẫn thường len qua khe kính
sẽ có một ngày
ta sẽ xây bít nó lại
đó là suy nghĩ của những ngày trước
đêm
ta không ngồi trước màn hình như mọi khi
đơn giản vì cúp điện
1 giờ
yên tĩnh
có một thứ ánh sáng màu bạc
trải lên bàn viết
lướt qua gối ta nằm
và ta biết
ô cửa đó
ta sẽ không bít nó lại nữa
có thể sẽ thay một cái khung cửa khác
một tấm rèm khác
nhưng ánh trăng là một thứ không nên bỏ phí
giữa cái đất Sài Gòn này
dẫu là trăng đất khách ...
Tagoređã tìm thấy gì, " ... có thứ rạng rỡ như nụ cười, có thứ long lanh như giọt lệ, có thứ lại ửng hồng như má cô dâu", ông vứt qua cửa, cho những khách qua đường nhặt lấy ... còn ta, vốn không dư giả như thế, sẽ trân trọng từng chút một, trang hoàng cho cõi lòng mình, và đợi ...
... bây giờ phải đi
... nếu không đi, sẽ vẫn là ta ngày trước thôi
... nhưng sẽ không là ta ngày hôm nay, ngày mai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét