Thứ Hai, 26 tháng 11, 2007

cuốn sách làm thay đổi thế giới


Có ngày, nếu được hỏi, có thể tôi đã bảo đó là "Hoàng tử bé".
Tất nhiên, có những vĩ nhân làm thay đổi thế giới, thì cũng phải có những cuốn sách làm thay đổi thế giới chứ. Khó có thứ nào, lại có thể truyền đạt tư tưởng của các vĩ nhân như là sách. Tư bản luận, Tấn trò đời, Chiến tranh và hoà bình ... đó là khi người ta đã đọc ngàn vạn quyển.
Với một cậu bé, như tôi, có thể nhắc đến Hoàng tử bé, đã là tốt lắm rồi, khi bạn đi hỏi mọi người xung quanh bạn xem họ nói gì.
Nhưng, Hoàng tử bé, cuốn sách tôi yêu thích, như người ta vẫn gọi, chỉ là "cổ tích dành cho người lớn".
Phải, những lời văn bình dị, đậm chất nhân văn trong đó, thật có ích với người lớn biết bao. Trẻ em cũng đọc cổ tích, nhưng khi chúng đọc Hoàng tử bé, chúng còn quá nhỏ để hiểu mình đọc được cái gì. Và khi chúng nhận ra, thường, chúng không còn nhỏ nữa. Và người lớn, thường không còn đủ thời gian.
Phải, có thể tôi không hiểu đúng, khi tôi nhận ra câu chuyện buồn của Hoàng tử bé, như những cuốn sách xưa củ, ẩn sâu trên giá, lặng im cùng lớp bụi thời gian.
Nhưng hôm nay, tôi muốn nói về một cuốn sách khác, đúng hơn, một bộ sách - Đô rê mon.
Sẽ quá thừa để bào Đô rê mon là ai, là cái gì, ở đâu. Tuổi thơ tôi, có lẽ cả bạn nữa, đã lớn lên cùng với những câu chuyện ly kỳ ở đó. Một thế giới diệu kỳ, mà cũng vô cùng thân thuộc, như vẫn ẩn hiện xung quanh những trí óc trẻ thơ.
Trẻ con khó hiểu Hoàng tử bé, nhưng lại dễ dàng đến với Đô rê mon. Chúng sẽ biết được rằng, Nô bi ta sẽ chẳng tận hưởng phép thuật diệu kỳ mà không có bè bạn cũng chia sẻ, nắm tay Xuka qua bao miền cổ tích, hay cùng nhóm bạn thám hiểu thế giới muôn màu.
Chúng sẽ hiểu, qua những câu chuyện của Nôbita, rằng cuộc sống vẫn không luôn thuận buồm xuôi gió, nhưng mãi mãi, luôn cần có những giấc mơ.
Tác giả, chúng ta được biết không nhiều, rằng ông yêu trẻ con, rằng ông rất bình dị, rằng ông đã ra đi. Nhưng ông đã làm được nhiều công việc hơn là một người kể chuyện. Ông làm tốt hơn những nhà văn hoá, ông đi vào tâm hồn trẻ con nhiều hơn bất cứ nhà giáo nào, ông là một người thầy không biết mặt của bao tâm hồn thơ bé.
Có một ngày những đứa trẻ lớn lên, chúng còn đọc Đô rê mon không? Có thể chúng không còn thời gian nữa, nhưng chúng sẽ nhớ, điều đó tốt cho chúng, và cho cả những lớp trẻ con của chúng nữa.
Nếu bạn có một đứa con, và nếu nó thích đọc Đô rê mon, thì bạn nên yên tâm vì đã tìm được cho nó một người thầy vĩ đại. Cuộc sống ngày nay, vốn nhiều áp lực (cả với những đứa bé), chúng ít ra, tìm thấy chỗ yên tĩnh cho lòng mình trong mỗi cuốn Đô rê mon.
Thế giới của người lớn không dễ dàng thay đổi chỉ với vài cuốn sách, nhưng thế giới của trẻ con, luôn sẵn sàng những điều kỳ diệu.
...
...viết giữa trưa - đọc Eragon!!!! ^^

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2007

cửa sổ

ta có một cửa sổ

ớng tây

đón cái nắng gay gắt của Sài Gòn vào mỗi buổi chiều

cũng như

a vẫn thường len qua khe kính

sẽ có một ngày

ta sẽ xây bít nó lại

đó là suy nghĩ của những ngày trước

đêm

ta không ngồi trước màn hình như mọi khi

đơn giản vì cúp điện

1 gi

yên tĩnh

có một th ánh sáng màu bạc

trải lên bàn viết

ớt qua gối ta nằm

và ta biết

ô cửa đó

ta sẽ không bít nó lại nữa

có thể sẽ thay một cái khung cửa khác

một tấm rèm khác

nhưng ánh trăng là một thứ không nên bỏ phí

giữa cái đất Sài Gòn này

dẫu là trăng đất khách ...

Tagoređã tìm thấy gì, " ... có thứ rạng rỡ như nụ cười, có thứ long lanh như giọt lệ, có thứ lại ửng hồng như má cô dâu", ông vứt qua cửa, cho những khách qua đường nhặt lấy ... còn ta, vốn không dư giả như thế, sẽ trân trọng từng chút một, trang hoàng cho cõi lòng mình, và đợi ...

... bây giờ phải đi

... nếu không đi, sẽ vẫn là ta ngày trước thôi

... nhưng sẽ không là ta ngày hôm nay, ngày mai

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2007

lối rẽ

nơi những con đường gặp nhau

liệu có như

ngày nào

thấy em đứng đó

hiền ngoan như cỏ

ta ngẩn ngơ còn như buổi đầu tiên

...

và kìa

trong sớm nắng lên

cây ca hát và cỏ mềm như lụa

uốn lượn quanh hài em như múa

chút u buồn cũng hoá gió bay đi

...

và đây

cỏ vẫn xanh rì

trong nắng sớm có còn em ca múa

trong gió ai cười

lòng ta bỡ ngỡ

ánh mắt huyền chẳng đợi để nhìn nhau

...

ừ thôi

lãng tử quay đầu

kẻ vô tâm đành trách mình bạc phước

tuổi mới xuân xanh

lòng im tựa nước

mới nhận ra mình hờ hững nhân duyên

...

đường trần

kẻ lạ người quen

ôm sầu thế thái

để quên nhân tình

sáng nay chợt thấy bình minh

dừng chân lối rẽ, gặp mình nhớ ai

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2007

đêm

nhẹ nhàng

một giọt sương khuya

đậu trên mầm biếc

ô kìa

trăng lên

hỏi người

rằng lạ rằng quen

rằng ngày chưa tới

rằng đêm chưa tàn

sao không tìm giấc nhân gian

đợi chi

nơi

bóng trăng vàng ngoài hiên

hay người

ôm mộng thiếu niên

thương người hữu ý

xót duyên vô tình

hay người

trước cõi phù sinh

trăm năm tựa phút giật mình mà thôi

hay người

lạc lõng dòng đời

tìm trong đêm vắng một lời tri âm

kìa trăng lấp lánh tựa rằm

kìa sương tựa ngọc trên mầm biếc xanh

người làm một kiếp lênh đênh

nụ xin có chút hữu tình ...

...

... làm hoa