nhân tiện Sài Gòn chưa chịu hết mưa, nên tớ tranh thủ xạo một tí! ^ ^
...
mưa găp người trong tối
ánh nhạt nhoà đã xa
chút ngập ngừng bối rối
run rẩy mưa và ta
.
giọt dịu dàng mái tóc
giọt mơn man bờ môi
rưng rưng hay là khóc
đợi đã bao lâu rồi
.
lòng xót xa vì sao
giá lạnh như năm nào
chút ấm lòng sót lại
giữ mãi là do đâu
.
có giọt len vào mắt
tưởng mặn nơi đầu môi
sầu dâng tràn ngực ướt
bàn tay run không lời
.
thưa nặng rồi dịu êm
vấn vương giọt nỗi niềm
bước chân chừng níu lại
bóng tối dài dài thêm
.
người trăm năm mang sầu
mưa lạnh mấy trời cao
giọt tri âm thoáng chốc
thành đất rộng sông sâu
.
trời khóc em là lệ
ta tự đất nở hoa
gặp nhau đây như thể
trời đất kia giao hoà
.
rồi hẹn từ kiếp trước
lại thề muôn kiếp sau
vẫn đầu trần chân đất
đợi mãi ngày gặp nhau
....................
..........
... thật không, không thật!
... thật đấy, không thật tí nào đâu!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét