Có giấc mơ ngủ yên
nơi căn nhà khép cửa
dưới giàn hoa lãng đãng một mùi hương
ta mang nụ hoa qua thềm xuân
hương thơm nào vương vấn
có phải em vừa qua chiều nay
gấu quần mưa xuân thấm
đôi nét gấm thêu hoa
.
ta mang niềm vui qua ngày mai
yêu thương nào đang lớn
chân trời nào có đôi bàn tay
đợi sương mềm ban sớm
men say nào ngất ngây
.
ta đi qua ấu thơ
mang theo triền đồi xanh cỏ
ta đi qua niên thiếu
giấc mơ hiên nhà thêm nhành hoa đỏ
mộng và thơ lớn lên
.
buổi sao lên ta gọi là đêm
ngày đi qua em gọi là ta lớn
đời còn lắm âu lo
lòng còn nhiều bận rộn
ước mỗi lần ta lướt qua nhau
nét cười vương trên môi dù chẳng kịp ngoái đầu

ngõđầy hoa
ngõđầy hoa
xuân xưa hoa rải khắp sân nhà
năm đến năm đi năm còn hết
người xa có nhớ ngõ đầy hoa
.
khách phong lưu
khách phong lưu
nhớ người ai biết mấy tư ưu
nhân gian hoa gấm ta xơ xác
tài thiểu niên khinh bụi lấmđầu
.
đi đường xa
người nhớ ta
chẳng mơ lòng ấy cũng ươm hoa
có vườn mây gió mơ màng ngủ
có chốn phong trần bụi bặm qua
.
này là hoa bên ngõ
này là cỏ venđường
có lấm gian nan những bụi
có nhuốm luỵ sầu mấy sương
người đi năm trước mai về lại
liệu còn nhớ để yêu thương
đường xưa ôn chuyện cũ
lòng xưa còn tơ vương
duyên nàođáy nước
mộng nào trong gương
chốn cũ ấm êm chẳng vạn dặm trường
một góc sân nhà
có ngõđầy hoa
ngõđầy hoa
trái tim ta ngừng lại
ngỡ như
một chốn xa nào đó
có người
nhắc ta
hay là mơ
hay là ảo tưởng
hay nỗi cô đơn vạn dặm đường
gọi nên?