kẻ lười không tỉnh ngủ
mặc vườn sớm mai đầy sương
mặc gió vi vu dặm đường
mặc khách ghé ngang nhà quay gót
luyến lưu còn chút dư hương
trước ngõ kẻ qua người lại
trong vườn sương đón gió đưa
có đôi song cửa hững hờ
có hàng bờ dậu ngẩn ngơ
ướm hỏi chốn đây ai lười ai nhác
kìangoài ngõ trăng lên
mấy bận đợi chờ mấy bận vô duyên