ta ngủ
trong một chiều vàng rực ánh hoàng hôn
ta ngủ
trong lấp lánh bình minh qua ngang cửa
ta ngủ
trong một đêm bình lặng
vạn ánh sao chiêm nghiệm cõi riêng mình
ta ngủ
để thấy ngày dài chỉ còn phân nửa
để thấy đời qua nhẹ những giấc mơ
thấy bình yên
thấy tĩnh lặng
thấy tình cảm sục sôi thành nhạt đến không ngờ
ta sẽ quên
sáng mai kia, bóng em, trước ngõ
ta sẽ quên
ngày xa xưa lòng xanh tuổi nhỏ
và quên
nước mắt nụ cười trên những lối ta qua
...
trần gian ơi
phải rằng ta vẫn ngủ
kể tự ngày
giấc mơ màng mẹ bụng mang dạ chửa
sinh ra
...
trần gian ơi
phải rằng ta vẫn ngủ
một ngày mai về đến cõi vô thường
xa lắm không
hay chỉ cách nhau có đôi lần nhắm mắt
có kịp nhớ rằng đời đã từng rất thật
có kịp nhớ rằng ai đã bỏ ta đi
vấn vương gì
ngủ thôi