ta để đầy vườn vương khói sương
níu bước chân ai lỡ lạc đường
nghe tiếng lá rơi lòng chợt biết
người qua còn đọng chút dư hương
ta để đầy vườn vương khói sương
níu bước chân ai lỡ lạc đường
nghe tiếng lá rơi lòng chợt biết
người qua còn đọng chút dư hương
trần gian ta bé là hạt bụi
đường xa vương vấn những lá xanh
lối cũ về nhà không nhớ nữa
ngàn năm còn nhẹ chút thân mình