Hoàng Tử Bé
Antoine de Saint Exupéry
Vĩnh Lạc dịch
XX
Nhưng ông hoàng nhỏ, sau khi đi rất lâu qua cát, đá và tuyết, cuối cùng cũng tìm thấy một con đường. Và mọi con đường đều đưa đến chỗ có người ở.– Chúc một ngày tốt lành, em nói.


Bức vẽ của tôi không vẽ một cái mũ. Nó vẽ một con trăn đang nằm chờ tiêu hoá một con voi. Thế là tôi phải vẽ phía trong của con trăn, để cho người lớn có thể hiểu. Người lớn lúc nào cũng cần phải có giải thích. Bức phác thảo thứ hai của tôi nó như thế này:


Anh xin lỗi các em bé vì đã đề tặng cuốn sách này cho một ông người lớn. Anh có một lý do bào chữa nghiêm chỉnh : ông người lớn này là người bạn tốt nhất mà anh có trên đời. Anh có một lý do khác nữa : ông người lớn này có thể hiểu mọi chuyện, ngay cả những cuốn sách viết cho các em bé. Anh có một lý do thứ ba : ông người lớn này hiện đang sống đói và rét ở nước Pháp. Ông ấy quả thật đang cần được an ủi. Nếu mà tất cả những lý do bào chữa ấy vẫn không đủ, thì anh rất muốn tặng cuốn sách này cho cậu bé hồi xưa, mà đã là ông người lớn bây giờ. Tất cả mọi người lớn lúc đầu đều là những em bé (nhưng ít người trong số họ còn nhớ điều ấy). Vậy anh xin chữa lại lời đề tặng :

Trời đất mênh mông
Có một thằng khùng
Đầu trần chân đất
Tối ngày đi rong
Rượu dăm ba chén
Cũng sầu cũng ngông
Văn chương thơ phú
Đáng được mấy đồng
Con gái ... không yêu
Rượu thơ là đủ
Nhậu nhẹt sáng chiều
Say ta lại ngủ
Bạn bè mấy đưa
Khác mày là bao
Có đôi cánh cửa
Tới lui ra vào
Lắm lúc nhìn nhau
Mày mấy tuổi đầu
Sao còn khùng thế
Có gì khác tao
Lại uống lại đi
Ngày may biết gì
Trời cao đất thấp
Danh lợi mà chi
Bốn mùa cứ thế
Chí trai phiêu bồng
Hai mươi năm lẻ
Vẫn hoài đi rong