Thứ Năm, 16 tháng 11, 2006

Hoang Tu Be phan III

Hoàng Tử Bé

Antoine de Saint Exupéry

Vĩnh Lạc dịch


XX

Nhưng ông hoàng nhỏ, sau khi đi rất lâu qua cát, đá và tuyết, cuối cùng cũng tìm thấy một con đường. Và mọi con đường đều đưa đến chỗ có người ở.

– Chúc một ngày tốt lành, em nói.

Hoang Tu Be - Phan II

Hoàng Tử Bé

Saint-Exupéry

Vĩnh Lạc dịch


X

Cậu em đã đi qua vùng có các tiểu tinh cầu 325, 326, 327, 328, 329 và 330. Em bắt đầu đi thăm các tiểu tinh cầu ấy để kiếm việc và để học hỏi.

Tiểu tinh cầu thứ nhất có một ông vua ở. Nhà vua mặc áo đỏ tía đính lông thú, ngự trên một cái ngai vàng thật giản dị nhưng đồng thời cũng thật uy nghi.

Image

– à! Đây là một thần dân! Nhà vua kêu lên khi thấy ông hoàng nhỏ.

Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2006

Hoang Tu Be - Phan I

Hoàng Tử Bé

Saint-Exupéry

Vĩnh Lạc dịch


I

Hồi lên sáu, có lần tôi đã nhìn thấy một bức tranh tuyệt đẹp trong một cuốn sách nói về Rừng hoang nhan đề "Những chuyện có thật". Nó vẽ một con trăn đang nuốt một con thú. Đây là bản sao của bức tranh đó.
Image

Người ta nói trong sách: "Con trăn nuốt chửng cả con mồi mà không nhai. Sau đó nó không thể nhúc nhích được nữa và nó nằm ngủ sáu tháng liền trong khi chờ tiêu hoá."

Từ đó tôi hay nghĩ đến các cuộc phiêu lưu trong rừng rậm, và đến lượt tôi, với một cây bút chì màu, tôi đã vẽ được bức phác thảo đầu tiên. Bức phác thảo đầu tiền của tôi. Nó như thế này:

Image

Tôi đem khoe kiệt tác của mình với những người lớn và hỏi họ rằng nó có làm họ kinh hãi không. Họ trả lời: "Sao lại phải sợ một cái mũ chứ?"

Bức vẽ của tôi không vẽ một cái mũ. Nó vẽ một con trăn đang nằm chờ tiêu hoá một con voi. Thế là tôi phải vẽ phía trong của con trăn, để cho người lớn có thể hiểu. Người lớn lúc nào cũng cần phải có giải thích. Bức phác thảo thứ hai của tôi nó như thế này:

Image

Những người lớn bèn khuyên tôi nên gác sang một bên các bức vẽ trăn kín và trăn mở kia và nên chú tâm học địa lý, sử ký, tính toán và văn phạm. Tôi đã bỏ dở như vậy đó, vào năm lên sáu, một sự nghiệp hội hoạ tuyệt vời. Tôi bị thất vọng vì sự thất bại của bản thảo số một và số hai. Những người lớn chẳng bao giờ tự họ hiểu được cái gì cả, và thật là mệt cho trẻ con lúc nào cũng phải giải thích cho họ.

Vậy là tôi phải chọn nghề khác, và tôi học lái máy bay. Tôi đã bay khắp thế giới mỗi nơi một tí. Và môn địa lý, đúng như vậy, đã giúp tôi rất nhiều. Tôi biết làm thế nào để chỉ nhìn qua một cái là phân biệt được ngay Trung Quốc với Arizona. Cái đó thật là ích lợi nếu như người ta bay lạc đường trong đêm tối.

Tôi cũng đã gặp trong đời tôi cả đống những con người nghiêm chỉnh. Tôi đã sống nhiều với những người lớn. Tôi đã nhìn thấy họ rất là gần. Nhưng cái đó chẳng làm thay đổi ý kiến của tôi bao nhiêu.

Mỗi lúc gặp một người lớn có vẻ sáng sủa một tí, tôi lại thử ông ta bằng bức phác thảo số một mà tôi luôn mang theo. Nhưng luôn luôn ông ta trả lời: "Đấy là một cái mũ". Thế là tôi chẳng thèm nói với ông ta về trăn rắn, rừng hoang hay các vì sao nữa. Tôi tự hạ mình xuống ngang tầm ông ta. Tôi nói về chơi bài, chơi gôn, chính trị và cravate. Và con người lớn kia cảm thấy hài lòng vô cùng khi được quen một con người biết điều như vậy.

II

Tôi đã sống cô đơn như vậy đó, chẳng có ai để chuyện trò thực sự, cho đến khi máy bay của tôi bị hỏng giữa sa mạc Sahara, cách đây sáu năm. Có cái gì đó trong động cơ của tôi bị gãy. Và tôi chỉ đi một mình không có hành khách cũng chẳng có thợ máy, tôi phải một mình bắt đầu cuộc sửa chữa khó khăn. Đấy là vấn đề sống chết với tôi. Tôi chỉ có đủ nước để uống trong nhiều nhất là tám ngày.

Đêm đầu tiên vậy là tôi phải ngủ trên cát ở cách xa nơi người ở hàng ngàn dặm. Lúc đó tôi còn cô độc hơn cả một kẻ đắm tàu trên chiếc bè lên đênh giữa biển. Bạn chắc sẽ tưởng tượng ra nỗi kinh ngạc của tôi, vào lúc mờ sáng, khi một giọng nói nhỏ nhẹ ngộ nghĩnh đánh thức tôi dậy. Cái giọng ấy nói:

– Nếu ông vui lòng ... xin vẽ hộ tôi một con cừu!

– Cái gì?

– Xin vẽ hộ tôi một con cừu ...

Hoàng Tử Bé - Giới thiệu

Hoàng Tử Bé

Antoine de Saint Exupéry

Vĩnh Lạc dịch

Với minh họa của chính tác giả Antoine de Saint-Exupéry

Đây là cuốn truyện mà nhiều người cho rằng thơ mộng nhất đã từng được viết, không hẳn chỉ là cuốn truyện viết cho trẻ em. Nó là một bản tuyên ngôn đặc sắc của chủ nghĩa nhân đạo, một tiếng chuông cảnh tỉnh trước hiểm họa lớn lao của hành tinh trước sự điên rồ của những kẻ cuồng tín. Song trên hết, đây là một cuốn sách ca ngợi tình yêu và cái đẹp, niềm hy vọng lớn của con người. Sự giản dị trong sáng toả khắp tác phẩm đã khiến nó trở nên một bài thơ bất hủ mà mãi mãi người ta muốn đem làm quà tặng của tình yêu. Một bài thơ mà cho dù người ta đã đọc hàng trăm lần vẫn thấy lòng rạo rực mỗi khi đọc lại, cũng như mọi tác phẩm khác mà Saint-Exupéry đã để lại. Ông là một con người không chỉ nói và viết, một con người tin tưởng và sống như những gì mình nói và viết, chết thơ mộng như những gì mình ca ngợi.

Image

Gửi Léon Werth
Anh xin lỗi các em bé vì đã đề tặng cuốn sách này cho một ông người lớn. Anh có một lý do bào chữa nghiêm chỉnh : ông người lớn này là người bạn tốt nhất mà anh có trên đời. Anh có một lý do khác nữa : ông người lớn này có thể hiểu mọi chuyện, ngay cả những cuốn sách viết cho các em bé. Anh có một lý do thứ ba : ông người lớn này hiện đang sống đói và rét ở nước Pháp. Ông ấy quả thật đang cần được an ủi. Nếu mà tất cả những lý do bào chữa ấy vẫn không đủ, thì anh rất muốn tặng cuốn sách này cho cậu bé hồi xưa, mà đã là ông người lớn bây giờ. Tất cả mọi người lớn lúc đầu đều là những em bé (nhưng ít người trong số họ còn nhớ điều ấy). Vậy anh xin chữa lại lời đề tặng :

Gửi Léon Werth
Khi ông ấy còn là một cậu bé
-------***-----------***--------------***-------------***--------------

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2006

Vô duyên


Trăm năm mây gió phiêu bồng


Tóc xanh còn bạc má hồng có phai

 Tuổi xanh trên dặm đường dài

 Hỏi ai còn nhớ những ngày mộng mơ

Biết trăng khi tỏ khi mờ

Biết người có thể đợi chờ bao lâu

Phải duyên thì ắt gặp nhau

Vô duyên chẳng thể cưỡng cầu mà chi

Đường ai riêng kẻ nấy đi

Có cần tiếc nuối những gì đã xa

Mộng chi những chốn phù hoa

Mơ chi tài sắc để mà luỵ thân

Giật mình tiếc giấc mơ xuân

Đời còn xanh bấy nhiêu lần người ơi ...

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2006

Đi rong

Trời đất mênh mông
Có một thằng khùng
Đầu trần chân đất
Tối ngày đi rong

Rượu dăm ba chén
Cũng sầu cũng ngông
Văn chương thơ phú
Đáng được mấy đồng

Con gái ... không yêu
Rượu thơ là đủ
Nhậu nhẹt sáng chiều
Say ta lại ngủ

Bạn bè mấy đưa
Khác mày là bao
Có đôi cánh cửa
Tới lui ra vào

Lắm lúc nhìn nhau
Mày mấy tuổi đầu
Sao còn khùng thế
Có gì khác tao

Lại uống lại đi
Ngày may biết gì
Trời cao đất thấp
Danh lợi mà chi

Bốn mùa cứ thế
Chí trai phiêu bồng
Hai mươi năm lẻ
Vẫn hoài đi rong